Văn Cao và Trịnh Công Sơn: Nặng lòng hai tiếng “tri âm”


Tôi nhớ lần đầu tiên hai người gặp nhau là vào khoảng đầu năm 1980, tôi từ Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp về thăm cha. Lúc hai cha con đang ngồi tâm sự với nhau thì nhạc sĩ Hồng Đăng cùng nhạc sĩ Trần Tiến mở cửa đi vào, đằng sau là một thanh niên đội chiếc mũ vải mềm, đeo một chiếc kính trắng to. Vóc dáng gầy gò khép nép, chàng trai chắp tay cúi gập người chào cha tôi bằng chất giọng Huế nhỏ nhẹ: “Dạ! Con chào chú!”. Nhạc sĩ Hồng Đăng vội giới thiệu: “Thưa anh Văn,  đây là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ở trong Nam ra. Sơn rất ngưỡng mộ anh nên nhờ bọn em dẫn đến thăm anh”.

Cha chăm chú nhìn Trịnh Công Sơn giây lát rồi nhổm người lên bắt tay: “Trịnh Công Sơn đấy hả? Tớ gặp cậu rồi”.

Thấy mọi người có vẻ ngạc nhiên, cha cười nói tiếp: “Gặp qua tác phẩm. Tớ đã nghe nhạc cậu từ lâu, từ ngày đất nước còn chưa thống nhất cơ”.

Trầm ngâm giây lát, ông lại nói: “Một lần có mấy anh bạn trẻ rủ mình đến nhà uống rượu, rượu vào lời ra, họ hát cho mình nghe những ca khúc của Sơn mà họ học được qua những buổi phát thanh. Họ hát say sưa, hát thâu đêm. Âm nhạc và lời ca của Sơn đã đi vào lòng mọi người như thế đấy”.

Trịnh Công Sơn gỡ kính ra, lấy mùi xoa thấm mắt, chắp tay cúi đầu nói với cha tôi: “Dạ, con cảm ơn chú!”.

“Mình là thế hệ trước, cậu là thế hệ sau. Chúng ta cùng nghề nên không cần phân biệt tuổi tác làm gì, từ giờ hãy gọi nhau là anh em cho thân mật nhé!”.

Trịnh Công Sơn cảm động chắp tay: “Dạ! Dạ… cháu… à em… em cảm ơn anh!”.

Buổi gặp gỡ giữa cha tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ Hồng Đăng và nhạc sĩ Trần Tiến ngày hôm ấy diễn ra vô cùng ấm áp, vui vẻ. Họ nói với nhau nhiều chuyện, bàn luận sôi nổi với nhau về nghệ thuật, không có khái niệm tuổi tác trong câu chuyện của họ. Tôi cảm nhận được cha tôi và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã trở thành đôi bạn tri kỷ theo đúng nghĩa của nó. Tôi nhìn mọi người nói, mỉm cười lắng nghe.



van-cao-va-trinh-cong-son-nang-long-hai-tieng-tri-am
Chân dung nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Từ dạo ấy, hằng năm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đều ra Hà Nội thăm nhạc sĩ Văn Cao. Không những thế, ông còn đưa những người bạn của mình là nhạc sĩ Tự Huy, Nguyễn Văn hiên, Tôn Thất Lập,… đến gặp cha tôi. Ngôi nhà 108 Yết Kiêu đã trở thành nơi tụ hội của anh em nhạc sĩ trẻ miền Nam. Mỗi lần ra Hà Nội, Trịnh Công Sơn đều chọn thuê những khách sạn gần nhà tôi để bất cứ lúc nào rỗi là lại đi bộ sang thăm và uống rượu với cha. Với Trịnh Công Sơn, cha tôi luôn dành những loại rượu đặc biệt và ngon nhất để uống cùng. Nhạc sĩ Văn Cao có một loại rượu “quốc lủi” nút lá chuối trong vắt được nấu bằng gạo nếp cái hoa vàng, mỗi khi rót ra tăm nổi lên như mắt cua đóng vòng quanh chắn. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất mê loại rượu này, ông hay gọi đó là “rượu Văn Cao”.

Sau này khi cha tôi mất, mỗi khi có dịp vào Sài Gòn tôi đều mang “rượu Văn Cao” vào biếu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Ông trân trọng đặt lên bàn thờ thắp nhang cẩn thận xong rồi mới gọi bạn bè đến thưởng thức. Ông ôm lấy tôi, xúc động nói: “Mình nhớ anh Văn quá, Thao ơi…”.

Một ngày mùa thu năm 1985, cửa nhà tôi bật mở, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn xuất hiện với cây đàn guitar, anh bước vào, reo lên: “Anh Văn, em vừa sáng tác xong một bài hát về mùa thu Hà Nội. Em vội sang đây để hát và đàn cho anh nghe thử.



van-cao-va-trinh-cong-son-nang-long-hai-tieng-tri-am (1)
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết: “Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng”

Nói xong, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vừa đàn vừa hát: “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ/ Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu/ Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội/ Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió/ Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ/ Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua/ Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay, bờ xa mời gọi/ Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời…”.

Trịnh Công Sơn hát một cách say sưa, chiếc kính rơi ra khỏi mắt, hai bàn tay gầy guộc lướt nhẹ trên phím đàn… Khi ấy, chén rượu cứ mãi lửng lơ trên tay cha tôi. Ông lặng đi khi nghe Trịnh Công Sơn hát: “Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người/ lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai/ Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi/ Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi…”. Nghe tới đây, ông chợt bừng tỉnh, đưa mắt nhìn Trịnh Công Sơn, hình như đang định nói điều gì đó. Bất chợt, giọng hát của Trịnh Công Sơn lại khe khẽ vang lên: “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội/ Nhớ đến một người… để nhớ mọi người”.

Tiếng đàn rung lên run rẩy, trôi vào hư vô. Trịnh Công Sơn từ từ buông tay khỏi hộp đàn, xong xuôi ông nhặt kính lên đeo lại, rồi nhìn cha tôi. Cha tôi lặng lẽ nhấp ngụm rượu, nhìn Trịnh Công Sơn bảo: “Bài hát của Sơn viết về mùa thu Hà Nội hay quá, mình nghĩ kết ở câu “Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi” là được rồi, sao lại còn viết thêm mấy câu vĩ thanh vào làm gì?”.

Trịnh Công Sơn nghe vậy cười nói: “Đúng là em đã định kết ở câu đó rồi nhưng lại nhớ đến anh nên em đã làm thêm câu vĩ thanh “Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người… để nhớ mọi người”. Câu “Nhớ đến một người” là nhớ đến anh đã… Anh thấy có được không?”.

Cha tôi nghe vậy thì nhìn Sơn cười: “Thế thì được!”.

Bài hát “Nhớ mùa thu Hà Nội” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác năm đó chưa được trình diễn. Sau này, khi Trịnh Công Sơn xuất bản tập nhạc “Em còn nhớ hay em đã quên”, chính nhạc sĩ Văn Cao đã viết lời bạt cho Sơn: “Tôi gọi Trịnh Công Sơn là người thơ ca (Chantre) bởi ở Sơn, nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ. Và bởi Sơn đã hát về quê hương đất nước bằng cả tấm lòng của một đứa con biết vui tận cùng những niềm vui và đau tận cùng những nỗi đau của Tổ quốc mẹ hiền… Trong âm nhạc của Sơn ta không thấy dấu vết của âm nhạc cổ điển theo cấu trúc bác học phương Tây. Sơn viết hồn nhiên như thể cảm xúc tự nó trào ra. Nói như nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát, người bạn già của tôi, “Trịnh Công Sơn viết dễ như lấy chữ từ trong túi ra”. Cái quyến rũ của nhạc Trịnh Công Sơn có lẽ chính là ở chỗ đó, ở chỗ không định ra một trường phái nào, một triết học nào, mà vẫn thấm vào lòng người như suối tưới. Với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ hôn phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca hầu như không thay đổi, Trịnh Công Sơn đã chinh phục hàng triệu con tim không chỉ ở trong nước mà cả ở ngoài biên giới nữa…”.

Ngày tang lễ của cha tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã bay ra Hà Nội từ hôm trước. Xuống sân bay là ông tới nhà tôi ngay, ông chạy vội lên cầu thang ôm lấy mẹ tôi khóc tức tưởi.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết cho nhạc sĩ Văn Cao: “Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi la đà đi giữa cõi người. Anh cứ bay và tôi cứ chìm khuất. Bay và chìm trong thân phận riêng tư. Quanh anh Văn là tranh. Là thơ. Là nhạc. Vốn liếng cạnh tôi cũng là tranh, là thơ, là nhạc. Anh và tôi đi trên cùng một con đường. Nhưng, anh là anh mà tôi vẫn là tôi. Cái lớn vô cùng và cái nhỏ cũng vô cùng… Anh đã từng nhiều năm nặng nợ với âm nhạc, thi ca, hội họa. điều ấy có thật nhưng nhiều khi tôi vẫn băn khoăn và tự hỏi: Anh là ai mà lưu lạc giữa chốn Thiên Thai này?”.

Tháng 12/2020

Văn Thao



Theo Amnhac.net

Các bài viết khác:
“Bông hoa cài áo”: Từ nỗi nhớ mẹ trong tình cảnh ngục tù đến nhạc phẩm bất hủ
“Bông hoa cài áo”: Từ nỗi nhớ mẹ trong tình cảnh ngục tù đến nhạc phẩm bất hủ
[ad_1] VỀ NHẠC PHẨM "BÔNG HỒNG CÀI ÁO" Tên ca khúc: Bông hồng cài áo Nhạc sĩ sáng tác: Phạm Thế Mỹ Thể loại: Nhạc vàng Đoản văn: Thích Nhất...

Hé lộ cách “đánh ghen” tinh tế của vợ nhạc sĩ Lê Dinh
Hé lộ cách “đánh ghen” tinh tế của vợ nhạc sĩ Lê Dinh
[ad_1] Nhắc đến sự thành công của nhạc sĩ Lê Dinh không thể không nhắc đến sự tần tảo, hy sinh, hết lòng vì chồng vì con của bà Kim...

Khi Từ Công Phụng hát nhạc Từ Công Phụng… 
Khi Từ Công Phụng hát nhạc Từ Công Phụng… 
[ad_1] Xét ở một góc độ nào đó thì giọng hát của Từ Công Phụng với dòng nhạc của ông được được yêu thích hơn cả nhạc sĩ Trịnh Công...

Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân và quan niệm sáng tác không hư cấu
Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân và quan niệm sáng tác không hư cấu
[ad_1] HỒ SƠ TIỂU SỬ NHẠC SĨ MẶC THẾ NHÂN Tên nhạc sĩ: Phạm Công Thiệt Nghệ danh: Mặc Thế Nhân, Nhã Uyên, Chí Trung...  Năm sinh: 1939 Quê quán:...

Nhạc sĩ Hoàng Nguyên: Người “đội vương miện” cho nhan sắc Đà Lạt
Nhạc sĩ Hoàng Nguyên: Người “đội vương miện” cho nhan sắc Đà Lạt
[ad_1] HỒ SƠ TIỂU SỬ NHẠC SĨ HOÀNG NGUYÊN Tên thật: Cao Cự Phúc Nghệ danh: Hoàng Nguyên Ngày sinh: 1930 - 1973 Quê quán: xã Diễn Bình, huyện Diễn...

Hoàn cảnh ra đời ca khúc “Hương xưa” của Cung Tiến: Từ bài hát tặng bạn đến bản tình ca bất hủ
Hoàn cảnh ra đời ca khúc “Hương xưa” của Cung Tiến: Từ bài hát tặng bạn đến bản tình ca bất hủ
[ad_1] VỀ NHẠC PHẨM HƯƠNG XƯA Tên ca khúc: Hương xưa Nhạc sĩ sáng tác: Cung Tiến Thể loại: Nhạc tiền chiến Năm ra đời: 1957 Nằm trong album: Ca...

Nhạc sĩ Nhật Ngân: Còn đâu một Trúc Phương hào hoa, phong nhã ngày ấy!
Nhạc sĩ Nhật Ngân: Còn đâu một Trúc Phương hào hoa, phong nhã ngày ấy!
[ad_1] Nhạc sĩ Trúc Phương – ông vua không ngai của làng nhạc vàng miền Nam, những tưởng với tài năng và khối nhạc phẩm đình đám ấy ông sẽ...

Hoàn cảnh ra đời “Dã tràng ca” – nhạc phẩm “bí ẩn” nhất của Trịnh Công Sơn
Hoàn cảnh ra đời “Dã tràng ca” – nhạc phẩm “bí ẩn” nhất của Trịnh Công Sơn
[ad_1] VỀ TRƯỜNG CA "DÃ TRÀNG CA" Tên ca khúc: Dã tràng ca (hoặc Tiếng hát dã tràng) Nhạc sĩ sáng tác: Trịnh Công Sơn Thể loại: Trường ca Năm...

Cha đẻ ca khúc “Thương về miền Trung” là Duy Khánh, Minh Kỳ hay Châu Kỳ?
Cha đẻ ca khúc “Thương về miền Trung” là Duy Khánh, Minh Kỳ hay Châu Kỳ?
[ad_1] Thân phận “long đong” của ca khúc “Thương về miền Trung” Trước khi bước chân vào hành trình tìm kiếm “cha đẻ” của ca khúc “Thương về miền Trung”,...

ÂM NHẠC THỜI KỲ TIỀN CỔ ĐIỂN VÀ CỔ ĐIỂN (1730-1820)
ÂM NHẠC THỜI KỲ TIỀN CỔ ĐIỂN VÀ CỔ ĐIỂN (1730-1820)
[ad_1] Từ khoảng năm 1720 những tiến triển mới một lần nữa lại bắt đầu làm suy yếu phong cách âm nhạc đang thịnh hành. Các nhạc sĩ trẻ thấy...

“Mùa thu cho em” – lời tỏ tình rất ý nhị, nhạc phẩm đưa tên tuổi của Ngô Thụy Miên đến với công chúng
“Mùa thu cho em” – lời tỏ tình rất ý nhị, nhạc phẩm đưa tên tuổi của Ngô Thụy Miên đến với công chúng
[ad_1] CA KHÚC "MÙA THU CHO EM" Tên ca khúc: Mùa thu cho em Nhạc sĩ sáng tác: Ngô Thụy Miên Thể loại: Nhạc trữ tình Năm ra đời: 1968...

Vì sao nhạc sĩ Phan Công Thiệt chọn dùng bút danh Mặc Thế Nhân?
Vì sao nhạc sĩ Phan Công Thiệt chọn dùng bút danh Mặc Thế Nhân?
[ad_1] Ở bài viết này, Amnhac.net xin phép bật mí một số thông tin thú vị về bút danh "Mặc Thế Nhân" của Phan  Công Thiệt - một nhạc sĩ...

Ca sĩ Bích Chiêu – ngôi sao thoát ly khỏi vòm trời ca nhạc quê hương và nỗi lòng tuổi xế chiều: “Biết vậy mình về nước từ lâu rồi!”
Ca sĩ Bích Chiêu – ngôi sao thoát ly khỏi vòm trời ca nhạc quê hương và nỗi lòng tuổi xế chiều: “Biết vậy mình về nước từ lâu rồi!”
[ad_1] Xa xứ từ năm 1962, gần 40 năm mới trở lại Việt Nam, khán giả quê nhà vẫn mở rộng vòng tay chào đón Bích Chiêu. Điều này khiến...

Top 5 ca khúc hay nhất của nhạc sĩ Hoàng Trọng
Top 5 ca khúc hay nhất của nhạc sĩ Hoàng Trọng
[ad_1] Nhạc sĩ Hoàng Trong tỏa sáng rực rỡ giữa dòng chảy tân nhạc Việt như một ông vua của tiết điệu tango với nhiều nhạc phẩm để đời. Amnhac.net Nhạc...

Top 5 ca khúc hay nhất của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ
Top 5 ca khúc hay nhất của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ
[ad_1] Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ là nhạc sĩ tiên phong của làng nhạc vàng, với những ca khúc neo đậu sâu vào lòng người yêu nhạc như Đường xưa...

Hợp âm xem nhiều

01. Về nơi thanh cao (Returning to the heaven) - Liên Tịnh

02. Trên những tuyến đường quan họ - Nguyên Nhung

03. Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi - Mr. Siro

04. Ngàn thu - Toky

05. Năm mười mười lăm hai mươi - Minh Đức

06. Mưa nhạt nhòa (Love you and love me – Xích đạo & Bắc cực – Chì dào hé běi jí – 赤道和北极)) - Nhạc Hoa

07. Cuộc tình trong mưa - Nhật Trung

08. Chiều cận Tết - Nguyễn Đắc Thi

09. Bên khúc sông quê - Nguyễn Trung Hiếu KT

10. Từ ngày trước trước - Issac Thái

11. Tình theo gió mây - Minh Vy

12. Mến yêu thờ phượng Chúa - Symphony Worship

13. Ai gánh cuộc trầm luân - Thái Ngọc Sơn

14. Vùi sâu đáy mộ - Chế Thanh

15. Chuyến bay hạnh phúc - Hoài An (trẻ)

16. Niềm thương nỗi nhớ - Vũ Đức Hạnh

17. Thà chưa từng quen - Sơn Hạ

18. Lang thang phố chiều - Ngô Trần Nguyễn

19. Mơ về Sở Hạ - Phạm Thị Bích Quyên

20. Người tình trong thơ - Nguyễn Thiện Lý

21. Bến mơ - Hoàng Trọng

22. Tình Ngài sưởi ấm lòng con - Lm. Nguyễn Duy

23. Hoa nở chỉ một lần - Lê Đình Phương

24. Đưa nhau về Bình Định - Cao Kỳ Nam

25. Thiên cổ kỳ duyên - Nhạc Hoa

26. Giao thừa xa xứ - Nguyễn Kha Thi

27. Tiễn một người - Việt Thanh

28. Còn chút nghẹn ngào - Hoàng Khiêm

29. Em là tình anh - Nguyễn Kế Khuyến

30. Cô Ba miền Tây - Trường Lê