NHỮNG NGƯỜI ĐẶT NỀN MÓNG CHO KỶ NGUYÊN CHẾ TÁC GUITAR CỔ ĐIỂN HIỆN ĐẠI


Từ cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, Tây Ban Nha đã trở thành mảnh đất màu mỡ cho các hoạt động liên quan đến Guitar. Nơi đây sản sinh ra những nghệ sĩ biểu diễn bậc thầy, những nhà chế tạo đàn chuyên nghiệp và những nhà soạn nhạc huyền thoại. Tuy nhiên điểm sáng trong thời kỳ này chính là những đổi mới trong chế tạo Guitar của người thợ làm đàn Antonio de Torres Jurado (1817–1892). Torres được coi là một nhân vật cao quý trong ngành chế tạo Guitar Tây Ban Nha, người đã đặt ra các tiêu chuẩn vẫn được sử dụng cho đến ngày nay. Việc làm Guitar của Torres diễn ra ở hai trời kỳ trong cuộc đời ông. Lần đầu tiên, là từ năm 1852-1869, bắt đầu bởi sự thúc giục của nghệ sĩ Guitar nổi tiếng Julian Arcas (1832–1882). Đáng buồn thay, Torres đã phải vật lộn vất vả để có thể kiếm được thu nhập ổn định từ việc làm đàn Guitar trong thời gian này, bởi vậy mà ông đã bỏ việc làm đàn guitar ở Seville vào năm 1870 để mở một cửa hàng đồ sứ và pha lê tại Almería. May mắn thay, ông đã quay trở lại công việc chế tạo Guitar từ năm 1875 cho đến khi ông qua đời vào năm 1892.

Antonio de Torres Jurado

Torres đã áp dụng các phương pháp hay nhất của những nghệ nhân làm đàn đi trước và thêm vào những ý tưởng của riêng mình, để đặt nền móng cho một trường phái chế tác Guitar hiện đại được nhiều người biết đến. Ông đã tăng kích thước của thân đàn lên khoảng 20% – lớn hơn so với những cây đàn của Pagés, Panormo và Lacôte. Thiết kế thân đàn Guitar hình số tám của ông đã tăng thêm diện tích cho cả phần trên và phần dưới, được cho là lấy cảm hứng từ một phụ nữ trẻ mà ông nhìn thấy ở Seville.

Torres coi hộp cộng hưởng là linh hồn của nhạc cụ và làm cho phần mặt Top mỏng hơn để tăng độ cộng hưởng. Ông sử dụng một hệ thống bracing có bảy thanh, Torres cũng thiết kế chiều dài quy chuẩn là 650 mm cho Guitar, một kích thước được các nghệ nhân làm đàn khác áp dụng rộng rãi và vẫn là một tiêu chuẩn cho đến tận ngày nay. Ngoài ra, Torres còn bổ sung thêm lược đàn vào phần ngựa để thuận tiện cho việc điều chỉnh độ cao của dây.

Đàn guitar Baroque có nguồn gốc từ Tây Ban Nha.
(“Người chơi guitar” của Johannes Vermeer, 1672)

Nghệ sĩ Guitar và nhà soạn nhạc huyền thoại Francisco Tárrega (1852–1909) đã chơi các nhạc cụ cải tiến về cấu trúc của Torres, bởi vậy mà đã mở ra kỷ nguyên của Guitar hiện đại. Mặc dù bị mù một phần từ khi còn nhỏ, nhưng Tárrega đã phát triển các tiết mục Guitar thông qua các bản chuyển soạn nhạc của Beethoven, Bach, Chopin, Schumann, Haydn, Isaac Albéniz… Các sáng tác của riêng ông cũng có số lượng khoảng 80 bài, bao gồm các tác phẩm kinh điển, mãi trường tồn theo thời gian như: “Recuerdos de la Alhambra” và “Capricho Arabé,” ngoài ra còn có các bản etude, prelude và nhiều đoạn ngắn trong khiêu vũ.

Tárrega đã đóng góp vào sự phát triển của kỹ thuật chế tác Guitar hiện đại, bằng cách tán thành việc đặt Guitar ở chân trái nâng lên trên kê chân và ngừng chơi đàn bằng cách đặt ngón út tay phải trên hộp cộng hưởng.

Francisco Tárrega

Kể từ năm 1600, Madrid đã là một địa danh quan trọng trong hoạt động chế tạo đàn Guitar của Tây Ban Nha. Triều đại Guitar Ramirez, nổi tiếng nhất trong suốt thế kỷ 20, bắt đầu ở Madrid – nơi José Ramírez I (1858–1923) sáng lập cửa hàng vào năm 1890 và cũng là nơi công ty tiếp tục hoạt động cho đến ngày nay. Ông chủ yếu áp dụng các phương pháp của Torres, nhưng đã phát triển cây đàn Guitar Tablao – một nhạc cụ Flamenco với thân lớn hơn và các cạnh hẹp hơn so với Guitar của Torres. Trong số nhiều thợ làm đàn được José I đào tạo có anh trai của ông là Manuel Ramírez (1864–1916), người được biết đến vào năm 1912 trong cuộc gặp gỡ với Andrés Segovia, lúc đến cửa hàng để tìm thuê một cây đàn Guitar biểu diễn. Ấn tượng sau khi nghe Segovia chơi, Manuel đã hào phóng tặng Segovia một cây đàn Guitar và nói với ông ấy: “Hãy mang nó ra ngoài thế giới và mong công việc của bạn trở nên suôn sẻ … Hãy trả tiền cho tôi, khi mà bạn không cần tiền nữa.”

Trong số những người học việc nổi tiếng nhất của Manuel có Santos Hernandez, Domingo Esteso, Enrique Garcia và Modesto Borreguero. Công việc kinh doanh của gia đình Ramírez được truyền trực tiếp từ José Ramírez I đến José Ramírez II (1885–1957), José Ramírez III (1922–1995) và José Ramírez IV (1953–2000). Amalia Ramírez, cũng là một thợ làm đàn có tay nghề cao và là em gái của José IV, hiện cô đang quản lý cửa hàng Ramírez.

Andrés Segovia cùng cây đàn Ramirez 1912

Mỗi thành viên trong gia đình đã góp phần tạo nên sự khác biệt cho thương hiệu của họ. José III đã tăng kích thước của hộp cộng hưởng, giới thiệu các loại vecni mới và là nhà sản xuất đầu tiên sử dụng gỗ tuyết tùng đỏ cho Guitar. Bắt đầu từ năm 1937, Segovia đã chơi Guitar do thợ làm đàn người Đức Hermann Hauser chế tạo, nhưng đến năm 1963, ông bắt đầu chơi Guitar của José III, xen kẽ với một nhạc cụ do Ignacio Fleta tại Barcelona chế tạo. Năm 1979, Segovia bắt đầu chơi Guitar của José Ramírez IV. Trong số nhiều nghệ sĩ Guitar nổi tiếng đã yêu thích Guitar Ramírez kể đến có: Christopher Parkening, Kazuhito Yamashita và Narciso Yepes. Là nghệ sĩ Guitar cổ điển hàng đầu của Tây Ban Nha, Segovia đã mang cây đàn Guitar qua bảy thập kỷ của thế kỷ 20 và giao nó cho những thế hệ về sau.





Sưu tầm

Các bài viết khác:
Nhạc sĩ Anh Bằng: Người biến những cô Tấm thành Diva nhạc Việt
Nhạc sĩ Anh Bằng: Người biến những cô Tấm thành Diva nhạc Việt
[ad_1] Ngoài sáng tác, nhạc sĩ Anh Bằng còn là người thầy dìu dắt rất nhiều học trò theo con đường ca hát chuyên nghiệp. Cùng tìm hiểu về khía...

Nhạc sĩ Lê Dinh kể chuyện nhạc sĩ Anh Bằng: “Tôi có cảm tính với cái tên Anh Bằng ngay từ lần đầu gặp gỡ”
Nhạc sĩ Lê Dinh kể chuyện nhạc sĩ Anh Bằng: “Tôi có cảm tính với cái tên Anh Bằng ngay từ lần đầu gặp gỡ”
[ad_1] Bài viết được đăng vào tháng 4 năm 2008. Dưới đây là phần 1, viết về những kỷ niệm giữa nhạc sĩ Lê Dinh và nhạc sĩ Anh Bằng...

Tình yêu vĩnh cửu vợ chồng “ông hoàng tình ca” Từ Công Phụng qua những điệu nhạc hạnh phúc
Tình yêu vĩnh cửu vợ chồng “ông hoàng tình ca” Từ Công Phụng qua những điệu nhạc hạnh phúc
[ad_1] Nhạc sĩ Từ Công Phụng là một người con rất tài hoa của quê hương Ninh Thuận. Ông tự học mà thành tài, rồi lại cùng Lê Uyên Phương...

Giải mã lý do Thái Thanh được xưng tụng là “đệ nhất danh ca”
Giải mã lý do Thái Thanh được xưng tụng là “đệ nhất danh ca”
[ad_1] Thái Thanh (tên thật là Phạm Thị Băng Thanh) sinh năm 1934 tại Hà Nội, trong gia đình nghệ thuật (chị gái là danh ca Thái Hằng, anh rể...

Ca khúc “Làng tôi” của Văn Cao: Thanh âm vang vọng khắp miền quê
Ca khúc “Làng tôi” của Văn Cao: Thanh âm vang vọng khắp miền quê
[ad_1] CA KHÚC "LÀNG TÔI’ Tên các khúc: Làng tôi Nhạc sĩ: Văn Cao Năm phát thành: 1947 Ca sĩ trình bày tiêu biểu: Bích Liên, Quỳnh Giao, nhóm Năm...

Ca sĩ Tuấn Vũ: Cuộc đời nhiều thăng trầm của “phượng hoàng không mỏi” đình đám nhất nhì làng nhạc hải ngoại
Ca sĩ Tuấn Vũ: Cuộc đời nhiều thăng trầm của “phượng hoàng không mỏi” đình đám nhất nhì làng nhạc hải ngoại
[ad_1] HỒ SƠ - TIỂU SỬ CA SĨ TUẤN VŨ Tên thật: Nguyễn Văn Tài. Nghệ danh: Tuấn Vũ. Ngày sinh: 16/12/1959. Quê quán: Bình Thuận (nguyên quán Nghệ An)....

HỢP ÂM BA TRÊN ĐÀN GUITAR
HỢP ÂM BA TRÊN ĐÀN GUITAR
[ad_1] 1.    Khái niệm – Hợp âm: Là sự kết hợp của 3 âm thanh trở lên. Các âm của hợp âm được tính thứ tự từ dưới lên trên. – Hợp...

Với âm nhạc, có lúc Văn Cao “ly thân” nhưng không “ly dị”
Với âm nhạc, có lúc Văn Cao “ly thân” nhưng không “ly dị”
[ad_1] Nhạc sĩ Văn Cao quan niệm rằng, một nghệ sĩ không thể và không cần phải làm tất cả, họ chỉ cần tìm cái gì đó mà mọi người...

Ca sĩ Hoàng Oanh và kỷ niệm thời thơ ấu đẹp đẽ với nhạc sĩ Lê Thương
Ca sĩ Hoàng Oanh và kỷ niệm thời thơ ấu đẹp đẽ với nhạc sĩ Lê Thương
[ad_1] Ít ai biết được, danh ca nhạc vàng Hoàng Oanh có mối quan hệ thân thiết với cố nhạc sĩ Lê Thương. Nghệ danh của bà được lấy từ...

GÓC NHÌN VỀ NHỮNG CÂY ĐÀN GUITAR CỔ ĐIỂN NHẬT BẢN
GÓC NHÌN VỀ NHỮNG CÂY ĐÀN GUITAR CỔ ĐIỂN NHẬT BẢN
[ad_1] Khi nói đến Guitar cổ điển ta nghĩ ngay đến những người thợ làm đàn Nhật Bản đã chế tạo ra những nhạc cụ tuyệt vời. Với trình độ...

Hoàn cảnh ra đời “Anh cho em mùa xuân”: Ca khúc hay nhất về mùa xuân, được phổ nhạc vào sáng Mùng 5 Tết
Hoàn cảnh ra đời “Anh cho em mùa xuân”: Ca khúc hay nhất về mùa xuân, được phổ nhạc vào sáng Mùng 5 Tết
[ad_1] VỀ NHẠC PHẨM ANH CHO EM MÙA XUÂN Nhạc sĩ sáng tác: Nguyễn Hiền Thể loại: Nhạc vàng Năm ra đời: 1962 Hãng đĩa: Hãng đĩa Asia Ca sĩ thể...

NSND Bùi Công Duy: “Âm nhạc là cuộc hành trình mà tôi nghĩ mình sẽ chơi đàn đến hơi thở cuối cùng!”
NSND Bùi Công Duy: “Âm nhạc là cuộc hành trình mà tôi nghĩ mình sẽ chơi đàn đến hơi thở cuối cùng!”
[ad_1] HỒ SƠ - TIỂU SỬ NGHỆ SĨ NHÂN DÂN BÙI CÔNG DUY Tên thật: Bùi Công Duy. Nghệ danh: Bùi Công Duy. Ngày sinh: 02/02/1981. Quê quán: Hà Nội....

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CỦA VINCENZO BELLINI (1801 – 1835)
CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CỦA VINCENZO BELLINI (1801 – 1835)
[ad_1] Vincenzo Salvatore Carmelo Francesco Bellini sinh ngày 3/11/1801 ở Catania, Sicily, Italia, là con trai của Rosario Bellini, một nghệ sĩ organ kiêm nhà soạn nhạc sân khấu. Theo...

Bài viết của nhạc sĩ Thẩm Oánh: Lược sử hình thành và phát triển tân nhạc Việt Nam
Bài viết của nhạc sĩ Thẩm Oánh: Lược sử hình thành và phát triển tân nhạc Việt Nam
[ad_1] Dưới đây là một trích đoạn trong bài viết được nhạc sĩ Thẩm Oánh đăng trên Tạp chí Bách Khoa, Sài Gòn năm 1963.  Đây chỉ là bản lược...

Ban AVT và khúc xuân trào phúng bất hủ: “Tết nhất làm chi, Ai bày Tết nhất làm chi?”
Ban AVT và khúc xuân trào phúng bất hủ: “Tết nhất làm chi, Ai bày Tết nhất làm chi?”
[ad_1] BAN TAM CA TRÀO PHÚNG AVT Thể loại: Trào phùng Thành viên: ca nhạc sĩ Anh Linh (guitar), Vân Sơn (trống) và Tuấn Đăng (contrebasse) Hoạt động: 1958 -...