[Am] Lặng lẽ sống với [F] cả bầu trời nước [C] mắt
Lặng lẽ [Am] khóc ta ôm chặt [F] nỗi cô đơn của [C] mình
Trái tim kêu [Am] gào xót xa thân [F] này bước trong vô [C] vọng
Có đau thế [Am] nào với ta vẫn [F] vậy chẳng còn quan [C] trọng
Tận [Am] tụy với nỗi cô đơn trung [F] thành với căn phòng tối
Kết [C] thân cùng màn đêm nơi bình yên ngược lối
Không [Am] chiều theo lý trí mặc [F] cảm xúc thả trôi
Bàn [C] quan chuyện thế gian trong mắt đời như kẻ chết rồi
Và ta là [Am] thế ta không dị [F] biệt
Ta chỉ không [C] muốn để lộ điểm yếu của bản thân mình cho người khác biết
Vì đâu phải [Am] nói là được cảm thông và cứ chân [F] thành sẽ được hiểu thấu
Bởi mọi ý [C] tốt luôn kèm mưu cầu nên yên vị đâu có được bao lâu
[Am] Đâu có được bao lâu mọi [F] thứ chỉ là tạm bợ
Từ [C] bằng hữu đến nhân tình kể cả điều ta tôn thờ
Tất [Am] cả chỉ là giấc mơ rồi đến một [F] ngày cũng sẽ tan vỡ
Rồi cũng để [C] lại cho ta thở than sống suốt đời cùng những điều dang dở
Nên lòng [Am] ta chẳng còn niềm tin những điều tốt [F] đẹp đi ngang đời mình
Chỉ còn [C] đây là những lời tâm khắc như in
Ta [Am] thà sống cuộc đời đơn độc để [F] không phải chịu tổn thương
Còn [C] hơn chạy theo lòng người để mãi ôm hận kiếp sống vô thường
[Am] Lặng lẽ sống với [F] cả bầu trời nước [C] mắt
Lặng lẽ [Am] khóc ta ôm chặt [F] nỗi cô đơn của [C] mình
Trái tim kêu [Am] gào xót xa thân [F] này bước trong vô [G] vọng
Có đau thế [Am] nào với ta vẫn [F] vậy chẳng còn quan [C] trọng
Cuộc đời [Am] ta là đại [F] dương nước mắt
Nỗi [C] đau luôn là nền tảng cho tất cả bước ngoặc
Miệng [Am] cười thật an nhiên nhưng tâm [F] trí ta thì khác
Sâu [C] thẳm trong cõi lòng là cả bầu trời tan nát
Khóc [Am] không thể thành tiếng ức [F] không nói thành lời
Ta [C] buồn ta tự trò chuyện với cô đơn
Ta [Am] đau ta tự gặm [F] nhấm lấy từng cơn
Quanh [C] năm ta cứ thế một mình vẫn không kém không hơn
Và rồi ta [Am] đẩy những người thương mình ra xa bằng [F] sự mâu thuẩn bản thân
Muốn họ bên [C] cạnh nhưng chẳng một phút một giây để họ biết rằng ta cần
Mang theo bên [Am] mình kiếp sống phong trần không đợi người [F] khác ban lòng trắc ẩn
Ta sống như [C] thể duyên trời đối đãi tàn khốc ra sao ta vẫn chấp nhận
Để đến cuối [Am] cùng ta biết rằng có vài người suốt [F] đời ta không thể quên
Đến cuối [C] cùng bản ngã của mình vẫn chính là nơi ta muốn về đến
Đến cuối [Am] cùng ta vẫn là kẻ cô độc trong [F] danh sách của bề trên
Không [C] buồn, không vui không giữ một ai kề bên
[Am] Lặng lẽ sống với [F] cả bầu trời nước [C] mắt
Lặng lẽ [Am] khóc ta ôm chặt [F] nỗi cô đơn của [C] mình
Trái tim kêu [Am] gào xót xa thân [F] này bước trong vô [G] vọng
Có đau thế [Am] nào với ta vẫn [F] vậy chẳng còn quan [C] trọng
03. Yên vui một đời - Lm. Nguyễn Mộng Huỳnh
04. Giọt lệ tình - Đang cập nhật
05. Dẫu biết rằng em đã xa - Đỗ Đình Phúc
06. Ngày con đi - Trương Tấn Minh
07. Bài tình ca trong chiều - Thanh Trang
09. Dáng xuân quê tôi - Minh Thảo
10. Đà Lạt và em - Lê Xuân Thơm
12. Thương con cá rô đồng - Sơn Hạ
14. Khi hạt mưa rơi - Nhất Đăng
15. Còn thương người cũ - Khánh Đơn
17. Đón các anh về - Đình Thậm
19. Xin đừng im lặng - Dương Khắc Linh
20. Cuộc tình vá víu - Thanh Hưng
21. Tình ngang trái - Mỹ Nhung
22. Lời chưa nói - Đinh Thanh Hải
23. Tìm nàng giữa biển người nhân gian - Nhạc Hoa
24. Tình cảnh hai quê - Vũ Quốc Việt
25. Để quên - Ngọt
26. Cho con tim một lý do - Mạnh Thái
27. Vùng trời bình yên - Phạm Hữu Tâm
