Dường như phía [Am] trước anh là chiếc [Em] gương
Để anh [F] nhìn ra bao vết [C] thương
[Dm] Mà anh phải gánh [Am] trên thân này
[B7] Đến khi thân gầy [E7] hao.
1. Từng ngày [Am] cứ lặng lẽ bước [Em] qua
Chuyện [F] cũ rồi cũng dần [C] qua
[Dm] Tại sao anh vẫn [Am] luôn nhớ hoài
Phải [B7] chăng lòng đau nên còn [E7] nhớ.
2. Vì anh [Am] biết mai này chúng [Em] ta
Dẫu chẳng [F] đành nhưng phải rời [C] xa
[Dm] Vì ngày mai anh [Am] sẽ thu mình
[B7] Chẳng yêu thêm một [E7] ai.
ĐK:
Dường như anh [Am] không hợp với yêu [Em] đương
Cứ bao [F] lần yêu là tổn [C] thương
[Dm] Dù cho anh đã [Am] rất chân thành
[B7] Là vì đâu thế [E7] này?
Dường như phía [Am] trước anh là chiếc [Em] gương
Để anh [F] nhìn ra bao vết [C] thương
[Dm] Mà anh phải gánh [Am] trên thân này
[B7] Đến khi thân mình [E7] hao [Am] gầy.
RAP:
Ta trao nụ [Dm] cười nhưng sau cùng nhận lại được [G] gì ngoài nước mắt
Một lần tan [Am] vỡ là một lần con tim anh như có [F] thêm vài nút thắt
Anh vẫn luôn [Dm] tin ngày nào đó em sẽ tới [Bb] mang nắng ấm về
Cũng chỉ để nhận [E7] ra sau mỗi lần kết thúc rằng chính bản thân mình là vấn đề
Xuân hạ thu [Dm] đông anh cứ mãi mắc kẹt trong cái [G] vòng luẩn quẩn như bài toán giải mãi chưa [C] xong
Một kẻ thiếu may mắn dù cố [F] gắng thế nào sau tất cả thì cũng sẽ như [Dm] không
Anh từng muốn thế giới của [E7] mình là những ngày ấm áp, chẳng có chút mưa [Am] giông
Nhưng chuyện tình như mấy trò đỏ đen may rủi và thật tệ là anh đã thua thông
[Dm] Cuốn tự truyện khi anh đặt bút [G] viết thì chỉ mong cuối chương là kết thúc có [F] “Hậu”
Anh ngỡ mình như cánh chim lạc [C] đàn bơ vơ giữa khu rừng nhiều cành nhưng khó [Dm] đậu
Anh chẳng biết trước câu chuyện tình [Am] này rồi sẽ như thế nào, kéo dài bao nhiêu [B7] chương
Chỉ một điều bản thân anh biết [E7] rõ rằng mình không hợp với yêu đương
2. Vì anh [Am] biết mai này chúng [Em] ta
Dẫu chẳng [F] đành nhưng phải cách [C] xa
[Dm] Anh giờ, [Am] sẽ thu mình
[B7] Chẳng yêu thêm một [E7] ai.
ĐK:
Dường như anh [Am] không hợp với yêu [Em] đương
Cứ bao [F] lần yêu là tổn [C] thương
[Dm] Dù cho anh đã [Am] rất chân thành
[B7] Là vì đâu thế [E7] này?
Dường như phía [Am] trước anh là chiếc [Em] gương
Để anh [F] nhìn ra bao vết [C] thương
[Dm] Mà anh phải gánh [Am] trên thân này
[B7] Đến khi thân mình [E7] hao.
Outro:
[Am] Liệu ngày mai mình [Em] còn dám yêu?
[F] Sau những lần tổn [C] thương
[Dm] Vì trong anh anh [Am] rất lo sợ
[B7] Anh sợ mình chẳng [E7] thể…mở [Am] lòng
Cao Trung Hiếu & Hast Bbm
01. Thuyền không bến - Phạm Trưởng
04. Tự thân nàng hãy cứu độ nàng - Nhạc Hoa
05. Love - CN Blue
06. Người đi chưa về - Hoàng Trọng
07. Người từng thề với trời (Nǐ zēng duì tiān fā guò shì – 你曾对天发过誓) - Nhạc Hoa
08. Người ấy đâu có đáng - Nguyễn Văn Chung
10. Cố quên đi một người - Cao Nam Thành
11. Tết xả hơi, làm gì cănggg - Đang cập nhật
12. Em đã quên anh - Phạm Hoàng Duy
13. Nha Trang mùa thu chín - Nguyễn Quốc Học
14. Có trăng quên đèn - H-KRAY
15. Không có tình nghèo - Vũ Đức Hạnh
16. Ngàn lần xin lỗi em - Nhật Tâm
17. Thiên đường hạnh phúc - Huỳnh Nhật Đông
18. Một cõi riêng mang - Võ Tá Hân
19. Đến bao giờ thôi nhớ - Vũ Khái Hưng
20. Cảm tạ lời mẹ ru - La Thập Tự
22. Nhớ ánh trăng xưa - Nguyễn Đức Nam
26. Ngày anh khóc - Khánh Cường
27. Người bạn xưa - Thanh Trang
28. Câu hỏi của thầy - Dương Minh Đức