Verse 1
[Am] Đèn khuya quét ngang mặt phố
Bóng người lẫn vào màn [Dm] đêm
Áo đời che kín thân [G7] danh
Mắt lặng im trước hiểm [C] nguy [Am]
Tin nằm sâu dưới lớp bình [F] yên
Bước chân không để âm [Dm] vang
Giữa hai bờ sáng [E7] tối
Một lối đi, không quay [Am] đầu
Chorus
Ai nhìn thấy cuộc cờ im lặng
Sau ánh mắt rất bình thản [Dm] kia
Không tiếng súng, chẳng khoe [G7] công
Chỉ niềm tin giữ nước [C] non [Am]
Không gọi tên, không lưu [F] dấu
Thắng – rồi khuất giữa đêm [Dm] sâu
Khi bình minh lên tươi []E7] sáng
Có một người… đã đi [Am] xa
[Am] [Dm] [G] [C] [Am] [F] [E7] [Am]
Verse 2
Gió đêm lật trang hồ sơ cũ
Khói thuốc tàn, thời gian [Dm] trôi
Một ánh nhìn – muôn giả [G] định
Một im lặng – vỡ phong [C] ba [Am]
Giữa vòng vây không bóng [Fmaj7] dạng [F]
Tim vẫn đều như nhịp [Dm] chân
Mang muôn mặt giữa thế [E7]cờ
Giữ một màu quê [Am] hương
Chorus
Ai hiểu được thế cờ sau bóng tối
Trong đêm dài không tiếng [Dm] tên
Không vinh quang trên trang [G] sách
Chỉ lặng thầm giữ non [C] sông [Am]
Không cần ai còn {Fmaj7] nhớ
Không cần gọi là anh [Dm] hùng
Khi đất nước thôi giông [E] bão
Có những người… tan vào [Am] đêm
Outro
Đèn tắt dần nơi cuối phố
Bóng người khuất sau màn [Dm] sương
Bàn cờ khép – không lời [E7] thắng [E]
Chỉ còn đêm… giữ kín bước chân người [Am] đi.
[Am] [Dm] [G] [Cmaj7] [C] [Am] [F] [E7] [Am]
Tôi xem Ván bài lật ngửa từ hồi còn bé. Lớn lên xem lại không biết bao nhiêu lần.
Có những câu thoại trong phim đến giờ vẫn thuộc lòng.
Nhưng điều ám ảnh nhất lại là đoạn nhạc mở đầu – cảnh nhân vật đi bộ giữa rừng cao su,
bước chân chậm, gió lùa qua hàng cây, một không khí rất lặng mà rất căng.
Đoạn nhạc ấy của nhạc sĩ Thanh Tùng gần như không có lời.
Chính vì không lời mà nó càng ám ảnh.
Từ lâu tôi đã muốn làm một điều gì đó với phần nhạc này – có thể viết lời,
có thể kể tiếp câu chuyện bằng ngôn ngữ của mình.
Nhưng ý tưởng cứ nằm đó, chưa có cách nào thực hiện cho trọn vẹn.
Đến bây giờ, nhờ công nghệ AI, tôi thử lấy tinh thần của đoạn nhạc mở đầu ấy làm nền cho một sáng tác mới.
Phần intro, instrumental và outro đều giữ lại hơi thở sử thi điện ảnh của bản nhạc cũ,
còn ca từ được viết thêm để nói về người anh hùng điệp báo – hùng tráng mà âm thầm, chiến thắng rồi lặng lẽ rút lui.
“Ván cờ im lặng” vì thế không phải là bản nhạc thay thế hay làm lại, mà là một lời đáp sau nhiều năm ấp ủ.
Một ý tưởng đã có từ rất lâu – giờ mới thành hiện thực.
Mạnh Bibo
01. Tiễn em theo người - Nguyễn Hữu Liệu
02. Nụ hôn vĩnh biệt (Sông Kanda – 神田川 – Kandagawa) - Nhạc Nhật
03. Tôi đã trao nhầm trái tim cho sai người (Wǒ bǎ zhēn xīn gěi cuò liǎo rén – 我把真心给错了人) - Nhạc Hoa
04. Anh em thua một chữ tiền - Hà Vĩnh Trung
07. Thánh vịnh 44-B - Thanh Lâm
08. Em quên tình tôi - Công nghệ AI
09. Tây Bắc yêu thương - Phạm Việt Tuân
11. Mưa yêu - Lê Thị Nguyên Thủy
12. Để gió cuốn đi - Trịnh Công Sơn
15. Vô cùng (Vì anh thương em) - Võ Hoài Phúc
16. Bức tranh xưa - Nguyên Bích
17. Thú yêu thương (Speak softly love – Parle Plus Bas) - Trường Kỳ
18. Chiếc lá chiều thu - Đặng Thành Vinh
19. Nước hoa có độc (Xiang shui you du 香水有毒) - Nhạc Hoa
20. Tương tư trong mưa (相思風雨中) - Nhạc Hoa
21. Tình yêu và lời hoa mỹ (Ài qíng hé qiǎo yǔ – 爱 情 和 巧 语) - Nhạc Hoa
22. Đông phai mờ dáng ai - DatKaa
23. Mai này thu đến - Thanh Trang
25. Tình đầu là tình cuối (Tình ca lãng quên – mung can cing go – 蒙塵情歌) - Nhạc Hoa
26. Viết dòng tâm sự - Đang cập nhật
27. Áo lụa mùa xuân - Lê Khắc Bình
