2. [Am7] Em chẳng [D7] cần gì ngoài hai chúng [Bm7] ta
Mình [E7] thành thật mà ngồi nói cho [Am7] nhau
Những [D7] điều mình còn chôn [G] giấu.
T-ĐK1:
Liệu [Am7] có phải là tình [D7] yêu khi ta bắt [Bm7] đầu [E7]
Hay là [Am7] chỉ lắm trò lắm [D7] chiêu cuz i dont [Bm7] know [E7]
[Am7] Ta trao nhau một [D7] thoáng mơ mộng
Hay là [Bm7] một trái tim trống [Em7] rỗng?
Xin [Am7] anh, người nói cho [D7] em nghe [G] đi.
ĐK:
Anh từng là [Am7] thứ quý giá em [D7] giữ trong tay
Nhưng giờ là [Bm7] thứ thiếu sốt duy [Em7] nhất nơi đây
Vì chính [Am7] anh, mà [D7] bầu trời kia u [G] tối!
Em có thể [Am7] vứt xó hết những [D7] giấc chiêm bao
Những cũng có thể [Bm7] cứ cố chấp nỗi [Em7] nhớ dâng cao
Vì chính [Am7] anh, từng [D7] là điều em ước [G] ao.
T-ĐK2:
Có [Am7] khi chỉ là [D7] do cơn mưa tầm [Bm7] tã đêm qua
khiến [Em7] tâm tư em rối [Am7] bời
Vì đánh [D7] rơi những điều xa [Bm7] xôi [E7]
Cũng có [Am7] khi, ký ức [D7] kia còn trĩu trên [G] mi
Vậy thì [Em7] quên đi thì có ích [Am7] gì
Người [D7] nói cho em nghe [G] đi.
ĐK:
Anh từng là [Am7] thứ quý giá em [D7] giữ trong tay
Nhưng giờ là [Bm7] thứ thiếu sốt duy [Em7] nhất nơi đây
Vì chính [Am7] anh, mà [D7] bầu trời kia u [G] tối!
Em có thể [Am7] vứt xó hết những [D7] giấc chiêm bao
Những cũng có thể [Bm7] cứ cố chấp nỗi [Em7] nhớ dâng cao
Vì chính [Am7] anh, từng [D7] là điều em ước [G] ao.
T-ĐK1:
Liệu [Am7] có phải là tình [D7] yêu khi ta bắt [Bm7] đầu [E7]
Hay là [Am7] chỉ lắm trò lắm [D7] chiêu cuz i dont [Bm7] know [E7]
[Am7] Ta trao nhau một [D7] thoáng mơ mộng
Hay là [Bm7] một trái tim trống [Em7] rỗng?
Xin [Am7] anh, người nói cho [D7] em nghe [G] đi.
* Vì em yếu [Am7] đuối vì em nhớ [D7] anh
Vì em cứ [Bm7] mãi u mê trong [Em7] những bức tranh riêng [Am7] mình
Mà chẳng [D7] nghĩ sao ta cô [G] đơn đến thế
Liệu anh có [Am7] thấy liệu anh có [D7] hay
Liệu anh có [Bm7] biết tim em vụn [Em7] vỡ tan như thế [Am7] này
Người [D7] nói cho em nghe [G] đi.
ĐK:
Anh từng là [Am7] thứ quý giá em [D7] giữ trong tay
Nhưng giờ là [Bm7] thứ thiếu sốt duy [Em7] nhất nơi đây
Vì chính [Am7] anh, mà [D7] bầu trời kia u [G] tối!
Em có thể [Am7] vứt xó hết những [D7] giấc chiêm bao
Những cũng có thể [Bm7] cứ cố chấp nỗi [Em7] nhớ dâng cao
Vì chính [Am7] anh, từng [D7] là điều em ước [G] ao.
01. Bến đò năm xưa - Ngô Quốc Linh
02. Nghìn trùng xa cách - Phạm Duy
05. Đà Nẵng ơi đau cả quê hương - Đặng Hồng Thái Giang
06. Vẫn mong em về - Quốc Khanh
07. Thương lại càng thương - Nguyễn Phi Hùng
08. Tình yêu vĩnh cửu - Đang cập nhật
11. Mình dừng lại nhé - Hamlet Trương
12. Em ở nông trường em ra biên giới - Trịnh Công Sơn
13. Trong tim con mãi mang hình bóng mẹ - Nguyễn Văn Chính
14. Nguyện khóc thay em - Đạt Max
17. Đóa hồng chơi vơi - Nguyễn Thương
18. Hoa anh đào trong gió - Nguyễn Văn Chung
19. Hành khúc lên đường - Vy Nhật Tảo
20. Quy ngưỡng Phật Đà - Phan Phan Nguyễn
21. Bước dưới màn mưa - Đào Bá Lộc
22. Anh vẫn chờ đợi em - Trần Quốc Chương
24. Khi phải quên đi - Phan Mạnh Quỳnh
25. Ươm mầm - Phùng Thị Phương Thảo
26. Lag lag - Quang Hùng MasterD
27. Có thể - Nguyễn Trọng Hiệp
