Anh phải bôi [C] đen quyển nhật ký buồn, viết về ai em đừng thắc mắc
Hoàng hôn [D] khẽ rơi ngang đời mình, nên tán lá thông vội che mất mặt
Anh cũng [Em] từng ôm em rất chặt, vì sợ thời khắc đó trôi nhanh quá
Ai cũng [G] từng gieo rắc sai lầm để lúc nào đó thu lượm thành quả
Và…
Anh [C] không thấy được trời mây, chỉ mình anh sống ngày tháng ấy
Những ngày [D] tháng đáng sống như vậy lại trôi nhẹ tựa một chiếc phủi tay
Anh nhớ [Em] em chỉ được mười ngày, nhưng ngày thứ mười cũng là hôm nay
Anh vẫn [G] nghĩ vui buồn thoáng chốc trôi qua cho đến khi chợt nhổm dậy
Anh [C] tự nhốt tim trong chiếc hộp, chẳng mấy xinh xắn của cuộc đời [D] mình
Anh tự hỏi một phần lí trí trong anh ngủ [Em] vùi bao giờ mới tỉnh
Chắc vì [G] chuyện này còn mới tinh
Chắc vì [C] chuyện mình còn mới tinh. [D]
Chắc vì [Em] chuyện này còn mới tinh.
Chắc vì [G] chuyện này còn mới tinh…
[C] [D]
Em cũng [Em] không cần phải trả lời vì biết em không còn muốn thứ gì từ anh [G]
Em cũng [C] không cần phải trả lời vì biết em không còn muốn thứ gì từ anh
Thả [D] trôi theo dòng nước cuốn để em có cơ hội để trưởng [Em] thành [G]
[C]
Sẽ [D] không thể có dối trá, sẽ không [Em] có những lời nói ra
Sẽ [G] không có bản nhạc buồn, nếu không thanh toán duyên nợ mới trả
Như [C] cách gió cuốn em xa vòng tay anh
Như một trò [D] hề không biết là anh nên cười hay anh…??
Như [Em] thời gian ngừng mãi, em lại phải lòng với một ai
Như hợp [G] âm mà anh từng rãi chẳng hiểu bao năm vẫn cứ một bài
Như là [C] cách mà anh đã từng bị hất tung vào không trung
Như là anh tự [D] bọc bản thân mình lại bằng những điều mông lung
Như là vị [Em] trí xếp em vào tim vẫn luôn ở trong cùng
Nên là chuyện anh [G] lỡ buồn quá thì liệu có gì không đúng..
Anh chỉ [C] xin em đừng bận tâm, tụi mình tuy không yêu hai lần
“Nhưng nếu [D] có cơ hội anh chắc chắn vẫn tặng em đoá hồng đẹp nhất” [Em]
“Nhưng nếu [G] có cơ hội anh chắc chắn vẫn tặng em đoá hồng đẹp nhất”
[C]
Em cũng [D] không cần phải trả lời
Em cũng [Em] không cần phải trả lời [G]
Em cũng [C] không cần phải trả lời vì biết em không còn muốn thứ gì từ anh
thả [D] trôi chuyện mình theo dòng nước cuốn cho em có cơ hội để trưởng thành. [Em] [G]
Khói Ab
01. Thà là chưa gặp - Khánh Đơn
02. Đêm của nỗi cô đơn - Bảo Thạch
03. Là dân miền Tây - Lê Tiến Tiền
04. Chiều hoang - Ngô Vũ Anh Châu
05. Thiên mệnh nhân sinh - Nhạc Hoa
06. Đêm nguyện cầu - Lê Minh Bằng
07. Bên đời hiu quạnh - Việt Dzũng
08. Mai em là cô dâu mới - Hoàng Lâm
09. Hãy hát về Sài Gòn - Lê Thiên Nhã
10. Không danh không phận - Dilan Vũ
11. Lời xin lỗi muộn màng - Vương Anh Tú
12. Nhớ dáng xưa - Vũ Vĩnh Phúc
13. Trả lời thư em - Trần Quang Lộc
14. Về lối không em - Trương Quang Đô
15. Sao em nỡ vô tình - Như Phy
16. Cương quyết ra đi - Nguyễn Ngọc Bạch
18. Tòa đại sảnh (Daai wui tong jin zau teng – Dà huìtáng yǎnzòu tīng – 大會堂演奏廳) - Nhạc Hoa
19. Đò lạc bến yêu - Trương Phi Hùng
20. Nỗi nhớ quê hương - Võ Công Anh
21. Nhớ mãi lớp chúng mình - Phạm Cẩm
22. Tình người hậu tuyến - Lệ Khánh
24. Yêu và yêu và yêu nữa - Quốc Bảo
27. Sẽ mãi còn yêu - Nguyễn Việt Hùng
28. Ngỡ như là giấc mơ - Lê Quốc Dũng
