T-ĐK:
Thương em tấm [Am] chiếu ban sơ chưa trải sự [G] đời
Đêm đông thân [F] liễu mong [G] manh đâu còn phơi [C] phới
Mai kia duyên [Am] kiếp bên ai lỡ có tan [G] tành
Phai hương tàn [F] sắc, thì [G] về với [Am] anh.
ĐK:
Lấy ân [Am] tình anh trao em chôn vào những hoài [G] niệm phía sau
Bước qua [F] cầu, chẳng [G] màng anh [C] đâu
Chữ kim [Am] tiền một đời con gái tình duyên làm [G] sao giữ lâu
Sát vai [F] rồi hỏi người có [G] như ban [Am] đầu.
Nhánh hoa [Am] dại dù đẹp đến mấy cũng vẫn chỉ [G] là cỏ thôi
Sánh sao [F] được đóa [G] hồng xinh [C] tươi
Tiếc cho [Am] người rồi buồn cho anh chuyện mình đáng [G] ra sẽ vui
Cớ sao [F] giờ cả hai phải [G] mang buồn [Am] tủi.
RAP:
[Am] Đôi mắt nàng nhìn ta ngơ ngác
Giống như [G] cánh hoa tàn giờ đây đã xơ xác
Giấc [F] mơ người phai nhạt giữa buổi [G] chiều đông
Thì đâu cần [Am] hỏi em bên người khác có được thương nhiều không?
Đường em [Am] về, giờ ai đón ai đưa
Hay chỉ [G] mình em về, nước mắt ướt đẫm trong mưa
Mối [F] tình vai kề chính em đã [G] chọn lựa
Rồi ai [Am] thề, sẽ không trở lại đây nữa
Nói [Am] ra thì cũng vì cái tâm hiếu
Nên em cam [G] chịu để được người ta chiều
Chỉ muốn [F] thoát khỏi cảnh đời hẩm [G] hiu
Không còn nặng [C] trĩu từng ngày do túng thiếu
Anh đã nhìn [Am] thẳng vào đôi mắt đăm chiêu
Anh vẫn [G] hiểu tâm tư em bao điều
Họ chỉ [F] xem người như một tấm [G] chiếu
Ngày sau khô [Am] héo mang ra để hỏa thiêu.
T-ĐK:
Thương em tấm [Am] chiếu ban sơ chưa trải sự [G] đời
Đêm đông thân [F] liễu mong [G] manh đâu còn phơi [C] phới
Mai kia duyên [Am] kiếp bên ai lỡ có tan [G] tành
Phai hương tàn [F] sắc, thì [G] về với [Am] anh.
ĐK:
Lấy ân [Am] tình anh trao em chôn vào những hoài [G] niệm phía sau
Bước qua [F] cầu, chẳng [G] màng anh [C] đâu
Chữ kim [Am] tiền một đời con gái tình duyên làm [G] sao giữ lâu
Sát vai [F] rồi hỏi người có [G] như ban [Am] đầu.
Nhánh hoa [Am] dại dù đẹp đến mấy cũng vẫn chỉ [G] là cỏ thôi
Sánh sao [F] được đóa [G] hồng xinh [C] tươi
Tiếc cho [Am] người rồi buồn cho anh chuyện mình đáng [G] ra sẽ vui
Cớ sao [F] giờ cả hai phải [G] mang buồn [Am] tủi.
* Đường dài tăm [Am] tối sương mở lối ai kia còn [G] thương em nữa thôi
Em cũng như [F] anh ta đều [G] yêu phải kẻ vong [C] bội
Giờ thì em [Am] đã hiểu tháng năm ấy anh đau và [G] lao tâm thế nào
Người về đi [F] em tội gì níu [G] kéo thêm [Am] sầu.
ĐK:
Lấy ân [Am] tình anh trao em chôn vào những hoài [G] niệm phía sau
Bước qua [F] cầu, chẳng [G] màng anh [C] đâu
Chữ kim [Am] tiền một đời con gái tình duyên làm [G] sao giữ lâu
Sát vai [F] rồi hỏi người có [G] như ban [Am] đầu.
Nhánh hoa [Am] dại dù đẹp đến mấy cũng vẫn chỉ [G] là cỏ thôi
Sánh sao [F] được đóa [G] hồng xinh [C] tươi
Tiếc cho [Am] người rồi buồn cho anh chuyện mình đáng [G] ra sẽ vui
Cớ sao [F] giờ cả hai phải [G] mang buồn [Am] tủi.
03. Thiên đàng đã mất - Ngọc Loan
04. Yêu tận cùng và đau tận cùng - Văn Thiên Hạnh
05. Hương à - Nguyễn Đình Khương
09. Ngán ngẩm tình đời - Viên Nghiệp
10. Cảm ơn vì đã ở lại - Công nghệ AI
12. Thương cha nhớ mẹ - Khánh Đơn
13. Mẹ về thiên thu - Nguyễn Trung
15. Buồn hãy đi đi - Trúc Giang
18. Tình yêu bùng cháy - Trương Tấn Minh
19. Khi mình còn thương - Mạnh Phát
20. Gió qua rặng mù u - Trà Bình
21. Khuôn mặt em - Nguyễn Hữu Hồng Minh
22. Bon chen xứ người (Shāng lí bié – 伤离别) - Nhạc Hoa
23. Trời sáng rồi (天亮了) - Hàn Hồng
24. Phượng nhớ mùa hạ xưa - Nguyễn Hữu Vỹ
25. Gió thổi mênh mang - Nguyễn Tất Vịnh
26. Cuộc đời vũ nữ (Wǔ nǚ – 舞女) - Nhạc Hoa
28. Mùa xuân không đợi - Trầm Tử Thiêng
