2. [C] Cô ta có, được những thứ, mà em đã [Bm7] cố vẹn tròn lâu nay
[Am7] Nên càng cố giải [D7] bày, thì càng xa tầm [G] tay
[C] Khi ngày mai, anh nhận ra, rằng đã mất [Bm7] em ở trong cuộc đời
Xin [Am7] đừng buông lời, em [Bm7] chỉ muốn được thảnh [Em] thơi.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng .[Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
([C] Tự mình xóa hết, những điều [Bm7] không đành lòng
Cô đơn [Am7] chính cuộc tình mà [D7] mình vẽ [G] nên.)
2. [C] Cô ta có, được những thứ, mà em đã [Bm7] cố vẹn tròn lâu nay
[Am7] Nên càng cố giải [D7] bày, thì càng xa tầm [G] tay
[C] Khi ngày mai, anh nhận ra, rằng đã mất [Bm7] em ở trong cuộc đời
Xin [Am7] đừng buông lời, em [Bm7] chỉ muốn được thảnh [Em] thơi.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
04. Em vui em cười - Phạm Trưởng
05. Hà Nội cà phê ơi - Đình Văn
06. Bóng mùa xuân - Eric Lê Phúc
07. Khung trời cũ - Nguyễn Thiện Lý
08. Hố sâu cuộc đời - Nguyên Chấn Phong
09. Khúc tango tình xa - Lâm Hạ Ca
11. Mười năm tình còn đau - Thiên Quang
12. Đôi mắt trong vì sao - Mai Ngọc Khánh
13. Thế thái nhân tình - Minh Khang
14. Thư cuối gửi cha - Hoàng Gia Khánh
15. Dành cho anh - Dương Khắc Linh
16. Đưa em về Đất Đỏ - Hoàng Phương Sa Đéc
17. Nước mắt tình xưa - Trần Quỳnh Lưu
18. Em về để lại một niềm đau - Lê Xuân Trường
19. Thu về trên những đường quen - Thanh Trang
20. Bóng tối không em - Phan Mạnh Quỳnh
21. Bóng hồng (Sin jing – 倩影) - Nhạc Hoa
22. Lỡ say bye là bye - Changg
23. Tính sao giờ ta? - Long Họ Huỳnh
25. Như một khúc nhạc buồn - Phạm Mạnh Cương
28. Lẻ loi cuộc tình - Huỳnh Ngọc Đông
