2. [C] Cô ta có, được những thứ, mà em đã [Bm7] cố vẹn tròn lâu nay
[Am7] Nên càng cố giải [D7] bày, thì càng xa tầm [G] tay
[C] Khi ngày mai, anh nhận ra, rằng đã mất [Bm7] em ở trong cuộc đời
Xin [Am7] đừng buông lời, em [Bm7] chỉ muốn được thảnh [Em] thơi.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng .[Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
([C] Tự mình xóa hết, những điều [Bm7] không đành lòng
Cô đơn [Am7] chính cuộc tình mà [D7] mình vẽ [G] nên.)
2. [C] Cô ta có, được những thứ, mà em đã [Bm7] cố vẹn tròn lâu nay
[Am7] Nên càng cố giải [D7] bày, thì càng xa tầm [G] tay
[C] Khi ngày mai, anh nhận ra, rằng đã mất [Bm7] em ở trong cuộc đời
Xin [Am7] đừng buông lời, em [Bm7] chỉ muốn được thảnh [Em] thơi.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
ĐK:
Người đời [C] nói sao em khờ dại cứ hoài [Bm7] chờ ai
Đợi anh [Am7] đổi thay, trái [D7] tim em đã hết nhẫn [G] nại
Để cho em [C] một mình, em đã dần mất [Bm7] niềm tin
Tập dần thói [Am7] quen về sau, [Bm7] hết nhẹ dạ cả [Em] tin.
Hãy quên hết [C] về em, xem như ta chưa [Bm7] từng
Là gì của [Am7] nhau, đoạn đường [D7] sau như hai người [G] dưng
Giống như một [C] kẻ vô hình, cô đơn trong [Bm7] chính cuộc tình
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
Tự mình vẽ [Am7] nên, rồi cũng [Bm7] chính tay mình xóa [Em] hết.
01. Em và thu Hà Nội - Nguyễn Cửu Dũng
03. Im lặng - Nguyễn Đình Chương
04. Nỗi đau ngọt ngào - Trọng Đài
05. Những năm anh đi - Nguyễn Minh Hải
06. Hạnh phúc của anh là em - Lê Công Nguyên Khải
07. Ru một đời nhau - Nhu Trần
08. Lòng người lữ khách - Lê Xuân Hòa
09. Đò sang sông - Võ Hoàng Lâm
10. Giữa đời cô liêu - Nguyễn Thị Ngọc Diễm
11. I’ll meet you at midnight - Mike Chapman
12. Khúc tháng 9 - Hùng M Nguyễn
13. Bản tình ca đầu tiên - Duy Khoa
14. Cành đào thiên tình sử - Trần Tuấn Kiệt
16. Đợi ánh sao rơi - Hà Quang Minh
17. Khóc cho đấng sinh thành - Nguyễn Cảnh Nam
18. Mặt trời màu đen - Anh Tuấn
19. Vệt nắng cuối trời - Thành Chân
20. Sài Gòn quật khởi - Hồ Bắc
21. Định mệnh đôi ta - Phương Uyên
22. Ly rượu tương phùng - Quốc Anh (trẻ)
23. Anh quên lời hẹn - Băng Nhi
24. Rằng thì là - Nguyễn Đình Lợi
25. Giọt mưa - Phạm Mạnh Cương
27. Khúc ca tình sầu - Anh Bằng
