2. Đậm sâu ngờ [F] đâu lại đau chất chồng lên [G] lý trí u sầu
Cạnh nhau mà [Em] bao điều xấu cứ nối tiếp ùa [Am] về đằng sau
Một nửa hồn [F] anh tan biến một nửa kia cũng [G] hóa ưu phiền
Anh phải mở [Em] lối tiễn bước em về nơi xa [Am] xôi.
ĐK:
Từ lúc em [F] rời anh đã cắn chặt lên đôi [G] môi
Đứng lên lại [Em] ngồi anh cảm thấy mình như buộc [Am] trói
Từ lúc em [F] buông anh đã mất phương hướng để [G] bước
Tháng năm nhịn [Em] nhường giờ bi thương phủ kín con [Am] đường.
Tổn thất tinh [F] thần không một ai kề cạnh bù [G] đắp
Anh phải đối [Em] mặt giữa biển băng tràn ngập lo [Am] lắng
Không nói không [F] rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm [G] đắng
Anh xiết gánh [Em] nặng đành quên đi chẳng muốn thù [Am] hận.
(Mở lối tiễn [F] bước người mình [G] thương
Nhiều [Em] lúc anh không làm [Am] được
Nhưng anh [Dm] cố gượng để [Em] anh được mong [Am] ước.)
2. Đậm sâu ngờ [F] đâu lại đau chất chồng lên [G] lý trí u sầu
Cạnh nhau mà [Em] bao điều xấu cứ nối tiếp ùa [Am] về đằng sau
Một nửa hồn [F] anh tan biến một nửa kia cũng [G] hóa ưu phiền
Anh phải mở [Em] lối tiễn bước em về nơi xa [Am] xôi.
ĐK:
Từ lúc em [F] rời anh đã cắn chặt lên đôi [G] môi
Đứng lên lại [Em] ngồi anh cảm thấy mình như buộc [Am] trói
Từ lúc em [F] buông anh đã mất phương hướng để [G] bước
Tháng năm nhịn [Em] nhường giờ bi thương phủ kín con [Am] đường.
Tổn thất tinh [F] thần không một ai kề cạnh bù [G] đắp
Anh phải đối [Em] mặt giữa biển băng tràn ngập lo [Am] lắng
Không nói không [F] rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm [G] đắng
Anh xiết gánh [Em] nặng đành quên đi chẳng muốn thù [Am] hận.
ĐK:
Từ lúc em [F] rời anh đã cắn chặt lên đôi [G] môi
Đứng lên lại [Em] ngồi anh cảm thấy mình như buộc [Am] trói
Từ lúc em [F] buông anh đã mất phương hướng để [G] bước
Tháng năm nhịn [Em] nhường giờ bi thương phủ kín con [Am] đường.
Tổn thất tinh [F] thần không một ai kề cạnh bù [G] đắp
Anh phải đối [Em] mặt giữa biển băng tràn ngập lo [Am] lắng
Không nói không [F] rằng nhắm đôi mắt đành lòng ngậm [G] đắng
Anh xiết gánh [Em] nặng đành quên đi chẳng muốn thù [Am] hận
Anh xiết gánh [Em] nặng đành quên đi chẳng muốn thù [Am] hận.
Lương Quý Tuấn & An Lock Bm
01. Chiếc khăn tang (Họa Tâm II – 画心 II) - Trần Nguyên Dục Lan
02. Biển hát chiều nay - Hồng Đăng
03. Tình khúc mong manh - Phú Quang
04. Vừa lòng em chưa - Long Họ Huỳnh
05. Người yêu lý tưởng - Lương Bích Hữu
06. Bài tình ca xếp lại - Hòa Bình
07. Muốn cưa hay tự đổ - Nguyễn Đình Long
09. Nữ hoàng - Phan Mạnh Quỳnh
10. Tìm về giấc mơ - Lê Quang Thịnh
11. Cung đàn xuân - Đang cập nhật
12. Tiễn em ngày cưới - Hà Phương
15. Mỗi người một định mệnh - Mian
16. Anh ác lắm - Nguyên Chấn Phong
17. Môi tím (Zou go muk tau jan – 做個木頭人) - Nhạc Hoa
18. Đó là hạnh Phúc (I miss you) - Nhạc Hoa
19. Vui cùng mùa xuân - Hoàng Nhật Linh
20. Thị trấn cổ tích (童话镇) - Nashi
21. Tháp Mười quê hương tôi - Tô Thanh Tùng
22. Đếm xuân qua đời - Viên Nghiệp
23. Anh yêu tuyệt vời (Anh number one) - Ngọc Sơn (trẻ)
24. Nếu sinh ra ở một nơi khác - Dế Choắt
25. Chỉ có thể là tình yêu - Phương Uyên
26. Phải chăng em đã yêu - RedT
28. Bao lâu quên người mình yêu - Lưu Trường Giang
