Anh đã biết [Dm7] trước rằng chuyện tụi mình ra [G] nông nỗi này
Chắc [C] do hai ta chẳng gặp [A] may
Gặp [Dm7] nhau, yêu nhau đến [E7] vậy… giờ đành phải [Am] ôm đớn đau này.
2. Mỗi khi người [Dm7] hối hận vì cuộc tình không như ý [G] ta
Đừng trách [C] than, không nên nhân đôi nỗi niềm trong [G] lòng
Em hãy bước [Dm7] tiếp để lại tổn [E7] thương nơi này anh [Am] sẽ gánh chịu.
Chiều dần [Dm7] buông, chiều vương, vương [G] theo bóng người
Bỗng mưa [C] rơi nặng hạt trong [F] đôi mắt anh
Đại [Dm7] dương gập ghềnh, sóng [E7] vỗ lênh đênh những [Am] cơn bão lòng.
ĐK:
Dòng đời như giông [Dm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [G] đau
Hải trình tan [C] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F] sau?
Để lại cho [Dm7] nhau nụ cười kèm theo hối [E7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Am] sâu cô đơn.
Anh trên con thuyền [Dm7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [G] em
Đang rời khỏi [Em] thế giới chúng ta đã [A] từng
Nhìn [Dm7] xem ai đang cố [E7] bơi về nơi vết [Am] thương chưa lành.
2. Mỗi khi người [Dm7] hối hận vì cuộc tình không như ý [G] ta
Đừng trách [C] than, không nên nhân đôi nỗi niềm trong [G] lòng
Em hãy bước [Dm7] tiếp để lại tổn [E7] thương nơi này anh [Am] sẽ gánh chịu.
Chiều dần [Dm7] buông, chiều vương, vương [G] theo bóng người
Bỗng mưa [C] rơi nặng hạt trong [F] đôi mắt anh
Đại [Dm7] dương gập ghềnh, sóng [E7] vỗ lênh đênh những [Am] cơn bão lòng.
ĐK:
Dòng đời như giông [Dm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [G] đau
Hải trình tan [C] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F] sau?
Để lại cho [Dm7] nhau nụ cười kèm theo hối [E7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Am] sâu cô đơn.
Anh trên con thuyền [Dm7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [G] em
Đang rời khỏi [Em] thế giới chúng ta đã [A] từng
Nhìn [Dm7] xem ai đang cố [E7] bơi về nơi vết [Am] thương chưa lành.
* [Dm7] Những cơn sóng lớn vẫn giày [E7] vò con thuyền nhỏ ngoài [Am] khơi.
Tăng tone [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Dòng đời như giông [Ebm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [Ab] đau
Hải trình tan [C#] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F#] sau?
Để lại cho [Ebm7] nhau nụ cười kèm theo hối [F7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Bbm] sâu cô đơn.
Tăng tone [Bbm] -> [Bm]
Anh trên con thuyền [Em7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [A] em
Đang rời khỏi [F#m] thế giới chúng ta đã [B] từng
Nhìn [Em7] xem ai đang cố [F#7] bơi
Nhìn [Em7] xem ai đang cố [F#7] bơi
Về nơi vết [Bm] thương chưa lành.
Trungg I.U & Phạm Anh Duy Bm
01. Nỗi buồn đêm đông - Anh Minh
02. Thương ai mấy nhịp Tràng Tiền - Nhật Ngân
03. Em mơ làm cô dâu - Long Họ Huỳnh
04. Gió chỉ mãi là vô hình - Lê Chí Trung
06. Có về Sóc Trăng - Thanh Sơn
07. Tình nào cho ta vay - An Dân
08. Anh mơ mình vừa chết đi - Đinh Quốc Tuấn
09. Nói với em rằng… - Tiến Minh
10. Lướt qua nhau một đời (Yī shēng yǔ nǐ cā jiān ér guò – 一生與你擦肩而過) - Nhạc Hoa
12. Chính mình tổn thương - Thành Đạt
13. Lãng quên chiều thu (Anh thực sự không muốn đi – Qí shí bù xiǎng zǒu – 其實不想走) - Nhạc Hoa
15. Tìm về bến giác - Tiều Phu
16. Có là muôn thuở - Trần Thiết Hùng
17. Những điều thật lạ - Vũ Tuấn Đức
18. Gõ cửa - Mạnh Quỳnh (trước 75)
19. Biển tình yêu - Chương Đức
20. Thiên thần của mẹ - Duy Lễ
22. Trái tim tình si - Vũ Quốc Việt
23. Giấc mơ nghìn năm - Lâm Thùy Giang
24. Về Bằng An - Nguyễn Minh Châu
26. Chiều tím Can Vê - Phan Hùng
27. Bìm bịp kêu sầu - Mỹ Nhung
28. Cưới đi mình ơi - Jin Tuấn Nam
