Con [Em] rối đó biết nói biết cười
Con [Am] rối đó cũng biết nghĩ suy
Mà tại [D] sao anh nỡ biến tôi thành như [B] thế
Thành con [B7] rối.
ĐK:
Ngày xưa tôi [Em] đã yêu anh yêu anh dại khờ
Tựa như con [Am] rối cho anh lung linh nụ cười
Để vơi bớt [D] những nỗi đau thương trong cuộc đời
Cũng bởi vì [G] yêu nên đành câm [B7] nín.
Giờ đây tôi [Em] đã nhận ra tôi như người khờ
Tình yêu không [Am] thể khi ta đơn phương một người
Còn người [D] kia thì hững hờ chỉ [B7] xem ta như trò chơi
Một con [Am] rối [B7] trong tay [Em] ai.
02. Con tim dại khờ - Thiên Dũng
03. Hai mươi năm tình viễn xứ (2) - Lê Đình Phương
04. Những mùa dấu yêu - Trần Minh Phi
06. Quê tôi ngày ấy – bây giờ - Nguyễn Kế Khuyến
08. Chợt nghĩ về hai nơi - Trầm Tử Thiêng
09. Tình khúc muộn màng - Đàng Năng Đức
10. Mảnh tình thương - Mạnh Giác
11. Em mong anh vẫn bình yên - Trần Nhuận Vinh
12. Tình là cơn mê - Kennedy William Gordy
14. Đừng hỏi vì sao - Vũ Thị Hương
15. Trái tim bình yên - Lê Quang
16. Mẹ bảo anh rằng - Phạm Hồng Biển
17. Bình Dương đón anh về - Dương Quyết Thắng
18. Chiều tưởng nhớ - Đang cập nhật
19. Thanh âm trái tim - Nguyễn Phúc Thiện
20. Tựa nương nơi Chúa - Giang Tâm
21. Tình yêu nào phải trò chơi 1 - Thái Hùng
22. Tuyết trắng mùa Giáng Sinh ( White Christmas ) - Irving Berlin
23. Tiếc thương - Trịnh Đình Nam
24. Đà Lạt đâu có lỗi - Dương Minh Đức
25. Hết yêu thì nên buông - Hoàng Lân
26. Trời cao biển rộng (Hoi fut tin hung – 海闊天空) - Beyond
27. Tháng ngày công nhân - Nhạc Ngoại
28. Việt Nam ơi! Đánh bay Covid - Minh Beta
