Đà Lạt hôm [Em] nay không còn [D] mưa như em [G] nói
Chỉ là [Am] gió hun hút, phố [D] đã quen tiếng thở [Em] dài của tôi.
Căn gác [C] xưa quen thuộc, giờ [D] tường đã loang [G] màu
Nghe bản nhạc [Am] cũ ta thường hát, nỗi [Bm] buồn cứ buông [Em] lơi
Anh ngồi [Em] đếm bước chân vô định trên phố [G] quen
Không phải chờ [Am] ai, chỉ là sợ ngày qua quá [Bm] ngắn [Em]
Một chút hương [C] thơm còn vương trên áo [G] khoác
Anh tự [Am] ru mình… [Bm] câu chuyện mình [Em] tôi
Đà Lạt không [Em] còn mưa bụi mỗi khi hoàng hôn
Chỉ là bầu trời xám [G] hơn, cô đơn hơn
Mỗi khi gió [Am] Đông về không còn nắm tay nhau qua lối [Em] vắng
Mọi thứ ngưng đọng [C] lại, chẳng còn gì tha [B7] thiết.
Đà Lạt chẳng còn [Em] mong chờ một ai nữa!
Bao yêu thương xưa giờ [C] đã cũ, đã xưa
Nụ cười năm [G] ấy cho ta niềm đau
như giọt sương đêm [D] rơi vào ly rượu đắng.
Nơi đây trống [Em] vắng anh giữ cho riêng mình
Để quên đi mùa [C] Đông năm đó, em ơi!
Chuyện tình mình [G] cất sâu vào tâm tư
Để gió hờ [D] hững thổi qua một thời [Em] xa
[C][G][D][Em]
[Em] Đối diện với quá khứ nên anh đã [C] thử
đi qua con dốc mình từng bước qua
Lòng không xao [G] động, chẳng có gì vội vã
Chỉ thấy hàng thông [D] xanh đứng im trong giá lạnh
Thiếu vắng bóng [C] em, thời gian cứ trôi [Em] nhanh.
Em bảo Đà [C] Lạt là thành phố của mộng mơ
Sao anh thấy mọi [G] thứ thực tế đến thờ ơ.
Những ngày xưa như [D] cuốn phim không lời [Am] thoại
Để nỗi buồn hôm nay thay thế [Bm] nỗi buồn của những ngày hôm qua.
Đà Lạt chẳng còn [Em] mong chờ một ai nữa.
Bao yêu thương xưa giờ [C] đã cũ đã xưa.
Nụ cười [G] năm ấy cho ta niềm đau.
Như giọt sương đêm[D] rơi vào ly rượu đắng.
Nơi đây trống [Em] vắng anh giữ cho riêng mình
Để quên đi mùa [C] Đông năm đó, em ơi!
Chuyện tình mình [G] cất sâu vào tâm tư
Để gió hờ [D] hững thổi qua một thời [C] xa [D][Em]
[G] Mưa vẫn bay ngoài kia, chẳng vì ai mà buồn
Nên anh cũng hóa đá, không cần những nụ hôn
[D] Cứ để kỷ niệm mình rơi vào thinh không
Đà Lạt [Bm] này không còn là nơi của những mộng [Em] mơ
[G] Đã bao lần anh tự nhủ quên đi thôi!
Mỗi [Am] sớm mai thức dậy, cảm giác trống rỗng này lên ngôi [Em]
Không còn áo [C] len, cà phê hay lời [G] hứa cũ
Chỉ còn anh và phố, tự mình làm [Em] bạn với nhau.
Thành phố [C] này quá quen, nên nỗi [D] buồn cũng quen
Anh đã tự [Em] khóa chặt cảm xúc ở bên thềm.
Đà Lạt mưa vẫn [C] bay như lời tạm[G] biệt
Ngày mình cách [C] xa, [D] không còn gì thiết [C] tha
[D][Em]-[C][D][Em]-[C][D] Đà Lạt [Em] ơi…
Công nghệ AI Em
01. Mẹ là quê hương - Nguyễn Quốc Việt
02. Tình yêu là gì - Thủy Thanh Lam
05. Xuân liên hoan - Khánh Băng
06. Chẳng thà cứ như vậy đi - Frank Thanh Nguyen
07. Khi người lính trở về - Hoàng Thi Thơ
08. Trông cậy Chúa - Lm. Nguyễn Duy
09. Tha 70 lần 7 - Hàn Thư Sinh
11. Khuôn mặt đáng thương - Sơn Tùng M-TP
12. Mặt trời vẫn tới mỗi ngày - Bảo Lan
14. We are the crystal gems - Nhạc Ngoại
15. Tiếng gà trưa - Nguyễn Khắc Nhượng
16. Khung trời Sài Gòn - Khánh Phương
18. Người ở lại bình minh (Hạnh phúc vỡ tan- Người ở lại bình minh – Jan zoi lai ming – 人在黎明) - Nhạc Hoa
19. Hình như là tôi hẹn em Thứ Tư này - Dương Minh Đức
21. Kiếp này kiếp sau - Tô Tài Năng
22. Đắp mộ cuộc tình 2 - Đang cập nhật
23. Tình vỗ cánh bay - Anh Sơn
24. Những đêm mưa mình anh - Huỳnh Quốc Huy
25. Vợ người ta - Phan Mạnh Quỳnh
26. Giấc ngủ trên tay - Bắc Sơn
27. Chạm khẽ giấc mơ - Việt Anh
28. Người đã yêu em - Hoài An (trẻ)
