Anh đã biết [Dm7] trước rằng chuyện tụi mình ra [G] nông nỗi này
Chắc [C] do hai ta chẳng gặp [A] may
Gặp [Dm7] nhau, yêu nhau đến [E7] vậy… giờ đành phải [Am] ôm đớn đau này.
2. Mỗi khi người [Dm7] hối hận vì cuộc tình không như ý [G] ta
Đừng trách [C] than, không nên nhân đôi nỗi niềm trong [G] lòng
Em hãy bước [Dm7] tiếp để lại tổn [E7] thương nơi này anh [Am] sẽ gánh chịu.
Chiều dần [Dm7] buông, chiều vương, vương [G] theo bóng người
Bỗng mưa [C] rơi nặng hạt trong [F] đôi mắt anh
Đại [Dm7] dương gập ghềnh, sóng [E7] vỗ lênh đênh những [Am] cơn bão lòng.
ĐK:
Dòng đời như giông [Dm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [G] đau
Hải trình tan [C] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F] sau?
Để lại cho [Dm7] nhau nụ cười kèm theo hối [E7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Am] sâu cô đơn.
Anh trên con thuyền [Dm7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [G] em
Đang rời khỏi [Em] thế giới chúng ta đã [A] từng
Nhìn [Dm7] xem ai đang cố [E7] bơi về nơi vết [Am] thương chưa lành.
2. Mỗi khi người [Dm7] hối hận vì cuộc tình không như ý [G] ta
Đừng trách [C] than, không nên nhân đôi nỗi niềm trong [G] lòng
Em hãy bước [Dm7] tiếp để lại tổn [E7] thương nơi này anh [Am] sẽ gánh chịu.
Chiều dần [Dm7] buông, chiều vương, vương [G] theo bóng người
Bỗng mưa [C] rơi nặng hạt trong [F] đôi mắt anh
Đại [Dm7] dương gập ghềnh, sóng [E7] vỗ lênh đênh những [Am] cơn bão lòng.
ĐK:
Dòng đời như giông [Dm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [G] đau
Hải trình tan [C] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F] sau?
Để lại cho [Dm7] nhau nụ cười kèm theo hối [E7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Am] sâu cô đơn.
Anh trên con thuyền [Dm7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [G] em
Đang rời khỏi [Em] thế giới chúng ta đã [A] từng
Nhìn [Dm7] xem ai đang cố [E7] bơi về nơi vết [Am] thương chưa lành.
* [Dm7] Những cơn sóng lớn vẫn giày [E7] vò con thuyền nhỏ ngoài [Am] khơi.
Tăng tone [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Dòng đời như giông [Ebm7] tố, nối tiếp, nối tiếp từng chặng [Ab] đau
Hải trình tan [C#] vỡ, sao ta viết tiếp đoạn đường [F#] sau?
Để lại cho [Ebm7] nhau nụ cười kèm theo hối [F7] tiếc một thời
Chìm vào vực [Bbm] sâu cô đơn.
Tăng tone [Bbm] -> [Bm]
Anh trên con thuyền [Em7] nhỏ chênh vênh đuổi bóng [A] em
Đang rời khỏi [F#m] thế giới chúng ta đã [B] từng
Nhìn [Em7] xem ai đang cố [F#7] bơi
Nhìn [Em7] xem ai đang cố [F#7] bơi
Về nơi vết [Bm] thương chưa lành.
Trungg I.U & Phạm Anh Duy Bm
01. Em luôn vẫn mơ - Nguyễn Huy Điền
03. Ngôi tôn thờ - Tô Thanh Tùng
05. Tìm thấy đâu thiên đàng - Nguyễn Hoàng Đô
06. Mãi yêu em - Đang cập nhật
07. Mừng Trung thu - Xuân Hoàng
09. Mùa xuân trên thành phố Hồ Chí Minh - Xuân Hồng
11. Bài tình ca ngày xưa - Minh Hà
12. Gửi trả cô đơn - Đậm Nguyễn
14. Liên khúc Kiếp nhân sinh - Various
15. Mặt trời lạnh - Minh Khang
16. Tâm sự (Đó là con người thật của anh – si go zan ngo – 是個真我) - Nhạc Hoa
17. Phải làm gì để quên - OnlyC
18. Lời xin lỗi - Lương Nhật Duy
19. Mùa lá bay - Võ Thiện Thanh
21. Đường về xa quá - Nhạc cải biên
22. Càng đậm sâu càng đau - ViAm
23. Nguyện khúc cho tình yêu thời corona - Trần Duy Đức
24. Hai vì sao lạc - Anh Việt Thu
25. Hát khúc mừng xuân - Vũ Vĩnh Phúc
27. Gió mùa về - Trương Lê Sơn
