Nhà văn Mai Thảo viết về danh ca Thái Thanh năm 1971

02/02/2025.


Đầu thập niên 1970, nhạc sĩ Văn Phụng thực hiện các băng nhạc chủ đề Tơ Vàng, cuốn số 4 của băng Tơ Vàng có chủ đề tiếng hát Thái Thanh cùng với lời bạt của nhà văn Mai Thảo. Đọc lại lời giới thiệu này của Mai Thảo, độc giả sẽ hình dung được phần nào tầm ảnh hưởng của giọng ca Thái Thanh tại miền Nam vào thời điểm năm 1971, khi Thái Thanh đã đi hát được khoảng 20 năm.

Lời văn mang tính cổ ngữ với lối diễn đạt bay bướm dưới đây của Mai Thảo làm người đọc thoạt đầu có thể khó nắm bắt được hết ý tứ mà tác giả muốn thể hiện.


Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nghe tiếng hát Thái Thanh, từ một ca khúc tiền chiến như hơi thở tuyệt vời duy nhất còn lại của một thời đã mất, đến những bài hát mới, phản ảnh sinh động cái hơi thở trăm lần đầm ấm hơn của âm nhạc bây giờ, tôi không khám phá mà chỉ thấy trở lại trong tâm hồn và thẩm âm của mình một số rung động và liên tưởng cố định.

Những rung động ấy đã có từ lâu, những liên tưởng ấy từ đầu đã có. Chúng có từ Thái Thanh với bài hát thứ nhất, và nguyên vẹn như thế cho đến bây giờ. Chẳng phải vì con người thưởng ngoạn âm nhạc trong tôi không có những thay đổi. Cũng chẳng phải vì tiếng hát Thái Thanh là một thực thể âm nhạc bất biến và bất động, không có những thay đổi.

Đã hai mươi năm Thái Thanh hát. Lịch sử âm nhạc ta đã được đánh dấu bằng cái hiện tượng khác thường, duy nhất, là Thái Thanh tiếng hát hai mươi năm. Nếu mỗi con người, mỗi vật thể đều được thực chứng như một biến thái thường hằng trước va chạm khốc liệt dữ dội với đời sống mỗi ngày là một khuôn mặt mới, một tiếng hát, dẫu vượt thời gian như tiếng hát Thái Thanh cũng vậy. Bằng chứng là Thái Thanh của những năm bảy mươi, Thái Thanh của bây giờ không thể và không còn là Thái Thanh của những năm tháng khởi đầu.

Mọi người dễ dàng nhận thấy như tôi là, chuyển lưu không ngừng qua nhiều vùng trời âm điệu khác biệt, hòa nhập không thôi vào mọi không khí, trào lưu âm nhạc và trình diễn thay đổi từng năm, từng mùa như mưa nắng, chính tâm hồn và ý thức người hát, trong mối liên hệ mật thiết một đời với nhạc, thế tất có những biến chuyển. Tiếng hát vì thế cũng đổi thay theo. Nói Thái Thanh hát bao giờ cũng vậy là sai. Lấy một bài hát bây giờ, một bài hát trong mười bốn ca khúc của băng nhạc Tơ Vàng chẳng hạn, cùng nghe với một bài hát cũ, ta thấy ngay, trên cái tiến trình và thành tựu rực rỡ của hai mươi năm đi tới không ngừng, tiếng hát Thái Thanh đang đích thực được lồng đựng trong một kích thước, một tinh thần mới. Sự thay đổi đó không ngẫu nhiên, chẳng tình cờ. Nó biểu hiện cho cái nỗ lực chính yếu của người hát tuyệt nhiên không bao giờ muốn ngủ yên trên những thành công đã có.

Hát với Thái Thanh là một tình yêu muốn cháy đỏ một đời, phải được làm mới từng ngày. Lối hát, cách hát, từ kỹ thuật trình bầy một ca khúc đến cái khó nhận thức hơn, vì ở bên trong, nhưng không phải là không thấy được, là trạng thái tâm hồn Thái Thanh gửi cho âm nhạc, cái phải có và phải thế nào cho tiếng hát của mình bây giờ, trước trưởng thành vượt bậc của âm nhạc và thưởng ngoạn hiện tại, thảy đều dẫn tới một minh chứng: Thái Thanh của những năm bảy mươi đã bỏ lại thật xa ở sau lưng và trong quá khứ, Thái Thanh của thời kỳ khởi nghiệp. Không nhận thấy nỗ lực thay đổi, làm mới này, đó chỉ là vì những người yêu nhạc đã nghe Thái Thanh đều đặn, không đứt quãng, suốt hai mươi năm. Nhìn thấy hoài một khuôn mặt quen thuộc, giản đơn là ta khó thấy những thay đổi của khuôn mặt ấy.

Điểm đặc biệt đáng nói, theo ý tôi, là nếu một mặt, tiếng hát Thái Thanh đã và đang còn vươn phóng rực rỡ tới bắt gặp những chân trời âm điệu mới, phía thưởng ngoạn và tiếp nhận ở rất nhiều người, trong đó có tôi, lại bất biến, từ đầu, không thay đổi. Hai mươi năm, chúng ta vẫn chỉ thấy có một Thái Thanh. Sự ngạc nhiên lại chính là cái hiện tượng muôn vàn quen thuộc. Tại sao như vậy? Tìm hiểu tiếng hát Thái Thanh, cái bởi đâu khiến cho tiếng hát hàng đầu này tồn tại suốt hai mươi năm, trong khi những tiếng hát khác đã tiếp nối nhau lặn chìm và tàn tạ. Cái tại sao, khiến cho sau hai mươi năm, khối lượng cảm tình của khán giả yêu nhạc cả nước dành cho Thái Thanh vẫn đầy ắp như một bát nước đầy, tìm hiểu đó phải được khởi đi từ cái hiện tượng khác thường của thưởng ngoạn tôi vừa nói tới. Nó giải thích được cho cái trường hợp thành tựu duy nhất trong âm nhạc ta. Của một tiếng hát.

Ở một bài giới thiệu ngắn trong một chương trình Nhạc Chủ Đề thực hiện trước đây trên làn sóng điện đài Saigon, nhà văn Nguyễn Đình Toàn đã nhận định về tiếng hát Thái Thanh như một giọng ca không có tuổi. Táng láng, hồng tươi, không quá khứ. Nhận định này chỉ nói đến một sự thực hiển nhiên. Tốt tươi và phơi phới, bay bổng và cao vút, tiếng hát Thái Thanh hai mươi năm nay là một hơi thở bình minh, ở đó không có một dấu vết nhỏ của tháng năm và quá khứ đè nặng. Đã là một giòng sông đầy, nó vẫn còn là cái thánh thót, cái trong vắt của một giòng suối, nước reo thủy tinh, sỏi lăn trắng muốt. Như một bông hoa không nở và tàn trong một buổi sáng, mà hoa đã mãn khai, vẻ hàm tiếu vẫn còn. Tiếng hát trẻ trung vĩnh viễn, không tuổi, không quá khứ là vì nó tạo mãi được cho người nghe cái cảm giác mát tươi đầu mùa như vậy. Cái não nùng, cái thê thiết rũ rượi là những cái làm già. Thái Thanh không hát cái chết bao giờ, trong cả những ca khúc nói về cái chết. Tiếng hát không bao giờ là một tiếng khóc, nó là đời sống, tiếng cười, và mặt trời. Những cái đen, những cái tối, gì là vũng lầy, gì là vực thẳm, ở ngoài tiếng hát Thái Thanh. Ở ngoài. Không đột nhập.

Nhưng nếu chỉ nói đến cái hiện tượng không có tuổi nằm trong một phía duy nhất là tiếng hát, không đủ. Không có tuổi còn ở phía đối diện, phía người nghe. Nghe Thái Thanh lúc nào cũng vậy, phút rất vui cũng như phút thật buồn. Nghe Thái Thanh ở một nơi chốn nào cũng thế, tiếng hát hàm chứa và phát hiện trong nó một hiệu lực đồng hóa, khiến cho tình yêu của hàng trăm ngàn người gửi cho tiếng hát Thái Thanh có thể thâu tóm toàn vẹn trong một người, trở thành cái có một. Trên dàn nhạc một phòng trà kín bưng mịt mùng khói thuốc, trên thảm cỏ một chương trình từ thiện ngoài trời, ngày nào dưới cái vòm cao vút của Nhà Hát Lớn Hà Nội, bây giờ dưới những đêm sao rực rỡ miền Nam, trên băng nhạc 1800 “phít” hay trên dĩa nhựa 45 vòng, tiếng hát gửi đến, gián tiếp, hay người hát đối diện trực tiếp với đám đông, bằng nhạc Văn Cao, Phạm Duy hay nhạc Hoài Bắc, Cung Tiến, hiệu năng đồng hóa và hiệu lực dẫn độ của tiếng hát Thái Thanh, vĩnh viễn phát xuất từ một khởi điểm tình cảm cố định. Nó dẫn dắt rung động người nghe hát tới những xúc cảm, những liên tưởng cố định. Không một người nào “lỡ” tiếng hát Thái Thanh. Đã gặp một lần là trùng phùng mãi mãi. Chẳng phải vì Thái Thanh đã hát hai mươi năm, còn hát, chỉ đơn giản là chúng ta đã nghe bằng cái trạng thái thuần túy, trong suốt nhất của thưởng ngoạn, nghe bằng cái không tuổi thênh thang phơi phới của mình. Tôi gọi vùng cảm xúc và liên tưởng cố định ấy là quê hương tiếng hát Thái Thanh. Như cây kim trong địa bàn chỉ xoay về hướng bắc, người nghe nào cũng gặp lại, bằng và với tiếng hát Thái Thanh, một thứ quê hương tình cảm muôn thuở trong mình. Chúng ta nói tiếng hát này gợi lại kỷ niệm, đánh thức trí nhớ, đâu phải vì tiếng hát Thái Thanh chỉ hát những bài hướng về kỷ niệm. Chúng ta nói tiếng hát Thái Thanh thân ái, tình nhân, bằng hữu, chỉ là người nghe đã thân ái, bằng hữu, tình nhân với chính mình, từ tiếng hát. Tôi nghĩ đó là nguyên nhân xâu xa đích thực nhất giải thích chu đáo cho khối lượng cảm tình đằm thắm, vững bền, không lạt phai, không lay chuyển, mà quần chúng yêu nhạc ba miền đã dành cho Thái Thanh từ hai mươi năm nay.

Đặt vào tiến trình và hình thành của âm nhạc Việt Nam những năm bảy mươi, tiến trình đó nhất định phải đưa tới một đoạn tuyệt hoàn toàn với những giòng nhạc cũ, hình thành đó tất yếu sẽ nâng đẩy âm nhạc tới những biểu hiện sinh động bay múa nghìn lần hơn cõi nhạc quá khứ, tiếng hát Thái Thanh, hơn mọi tiếng hát khác ở điểm này, hội đủ điều kiện cho một thăng hoa và một hòa nhập lý tưởng. Bởi sau hai mươi năm, nó vẫn là một ra khơi, một lên đường, của những năm bảy mươi và cho những năm bảy mươi, âm nhạc đang được định nghĩa lại, từ phía sáng tác, trình diễn, đến phía thưởng ngoạn. Trước đòi hỏi của một lớp người yêu nhạc càng ngày càng vươn tới những vùng nghệ thuật đích thực, những bước tiến lớn lao ghi nhận được về nghệ thuật hoà tấu, kỹ thuật hoà âm chúng ta thấy thể hiện trong một băng nhạc bây giờ, là những dấu hiệu mở đầu cho một trưởng thành toàn diện.

Tiếng hát Thái Thanh là một đồng nghĩa toàn vẹn với hiện tượng trưởng thành này. Không phải là trong quá khứ, mà bây giờ mới vẹn toàn tiếng hát Thái Thanh. Trên tinh thần này, và trước viễn tượng sáng tươi của âm nhạc Việt Nam những năm bảy mươi, tôi không nghĩ Thái Thanh đã tới, mà nói Thái Thanh mới bắt đầu. Đừng đặt câu hỏi là sau hai mươi năm, bao giờ Thái Thanh vĩnh viễn giã từ âm nhạc. Mùa nhạc này, chúng ta mới chỉ đang nghe những bài hát thứ nhất của Thái Thanh, những bài hát đánh dấu cho một khởi hành mới, những bài hát mở đầu cho một sự nghiệp thứ hai. Những người yêu mến tiếng hát Thái Thanh từ hai mươi năm nay, chắc đều nhận thấy với tôi như vậy.

Nhà văn Mai Thảo
(lời tựa cho băng nhạc Tơ Vàng 4 – tiếng hát Thái Thanh)





Theo Nhacxua.vn

Share:

Các bài viết khác:
Mỹ Tâm, Tùng Dương ‘bùng cháy’ với 80.000 khán giả tại Carnaval Hạ Long
Mỹ Tâm, Tùng Dương ‘bùng cháy’ với 80.000 khán giả tại Carnaval Hạ Long
[ad_1] Với chủ đề “Kỳ quan bừng sáng - Kỷ nguyên mới”, Carnaval Hạ Long 2026 là hoạt động mở màn cho chuỗi hoạt động trong Tuần Văn hóa -...

Hàng ngàn người lặng im ở phố đi bộ nghe Võ Hạ Trâm, Quốc Thiên tối 30/4
Hàng ngàn người lặng im ở phố đi bộ nghe Võ Hạ Trâm, Quốc Thiên tối 30/4
[ad_1] Tình ca đất nước chia làm 3 phần với các chủ đề Tình ca độc lập, Tri ân và Tự hào tiếp bước tương lai.  Điểm nhấn của phần...

NSƯT Hoài Linh U60 không quan trọng cát-sê và cú bắt tay ‘mạo hiểm’ với Quách Beem
NSƯT Hoài Linh U60 không quan trọng cát-sê và cú bắt tay ‘mạo hiểm’ với Quách Beem
[ad_1] NSƯT Hoài Linh vừa trở lại với La bàn không hướng Bắc với 2 vai trò cố vấn và diễn xuất. Vài năm qua, nghệ sĩ hạn chế nhận...

Nam ca sĩ 32 tuổi nhận án treo sau khi tự thú dùng chất cấm
Nam ca sĩ 32 tuổi nhận án treo sau khi tự thú dùng chất cấm
[ad_1] Ngày 30/4, Nate đưa tin nam ca sĩ Sik-K bị giữ nguyên mức án tù treo trong phiên phúc thẩm liên quan đến hành vi sử dụng ma túy....

Điện ảnh Công an Nhân dân làm phim về ‘Nữ biệt động Sài Gòn’
Điện ảnh Công an Nhân dân làm phim về ‘Nữ biệt động Sài Gòn’
[ad_1] Điện ảnh Công an Nhân dân và đạo diễn Hàm Trần chính thức khởi động dự án điện ảnh Nữ biệt động Sài Gòn và hiện đang tuyển chọn...

Lý do lời bài hát của Hòa Minzy, Cẩm Ly gây tranh cãi dữ dội
Lý do lời bài hát của Hòa Minzy, Cẩm Ly gây tranh cãi dữ dội
[ad_1] Liên quan đến tranh luận trong câu hát “Lúa chín cao nhưng chẳng hề cúi đầu” của nhạc sĩ Châu Đăng Khoa do ca sĩ Hoà Minzy và Cẩm Ly...

Đàm Vĩnh Hưng tuổi 55 không còn muốn hơn thua, vui làm ‘ông chủ’ quán cà phê
Đàm Vĩnh Hưng tuổi 55 không còn muốn hơn thua, vui làm ‘ông chủ’ quán cà phê
[ad_1] Không còn ham hố hơn thua, đấu đá Tuổi 55, Đàm Vĩnh Hưng nói bản thân trở thành phiên bản hoàn toàn khác so với trước đây. Ca sĩ...

Đỗ Tố Hoa và dự án kể chuyện Việt
Đỗ Tố Hoa và dự án kể chuyện Việt
[ad_1] Dự án bao gồm một phim ngắn cùng tên đã hoàn thiện và một MV Dòng sông tình bạn dự kiến ra mắt trong thời gian tới. Với Đỗ...

Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên tiếp tục làm phim chiến tranh sau bom tấn ‘Địa đạo’
Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên tiếp tục làm phim chiến tranh sau bom tấn ‘Địa đạo’
[ad_1] Hình ảnh gây sốc của “Cận kề cái chết”.  Lấy bối cảnh giai đoạn kháng chiến chống Mỹ, thời điểm cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất,...

Ca sĩ Shakira lên tiếng sau vụ công nhân tử vong khi lắp dựng sân khấu
Ca sĩ Shakira lên tiếng sau vụ công nhân tử vong khi lắp dựng sân khấu
[ad_1] Ngày 28/4, Variety đưa tin một công nhân xây dựng đã tử vong trong lúc tham gia lắp ráp sân khấu cho buổi hòa nhạc của Shakira tại Copacabana...