1. Anh [Am] biết Sài Gòn có những đêm buồn thức trắng
Ly cafe [C] sữa vẫn còn vị ngọt nơi đầu môi
Anh [Dm] biết là anh biết tất cả bộn bề ở nơi mình từng
Làm sao có [F] thể thay đổi khi chẳng có người đi cùng đổi thay
Tình [Am] đầu là tình vụn vỡ ngày mà mình chưa từng gặp gỡ
Ngày hôm [C] qua quá nhiều chuyện buồn trong từng nhịp thở
Cứ [Dm] mãi cho đến một ngày, ngày bình thường vô tình gặp nhau
Thì mới [F] biết tim đã rối bời chẳng phải em thì chẳng tìm được đâu
2. Tâm [Am] hồn anh thì già cỗi chưa từng một lần được đổi
Mỏi chân [C] thấy chân em dừng lại, xin một lần hỏi
Nắng [Dm] chói chang khắp chiều tà hoàng hôn yên vị xong rồi lại đi
Em là thuyền [F] trưởng anh sẽ căng buồm chẳng ngại vì gió lau nhẹ bờ mi
Để [Am] anh một lần được nói, cho anh một lần được hỏi
Phải [C] chăng anh là điểm tựa để em dựa mỗi ngày mệt mỏi?
Để cho [Dm] anh một lần được nói, cho anh một lần được hỏi
Nếu một [F] ngày không gặp anh nữa, em có vội vàng đi tìm anh không?
ĐK:
Sài Gòn buồn [Am] quá em ơi, em ơi em giờ đang ở [C] đâu?
Sài Gòn buồn [Dm] quá em ơi, em ơi lạc nhau xem như mất [F] nhau!
Người vội [Am bước và người đang đứng sau
Cần một điều [C] ước để vượt qua nỗi đau
Dù phút [Dm] chốc Sài Gòn vẫn vui, sao anh mãi [F] buồn?
Sài Gòn những [Am] tháng năm sau anh không, không còn em nữa [C] đâu
Giận rồi người [Dm] cũng xa nhau, quên nhau, không còn nghĩ đến [F] nhau
Ngày buồn [Am] nhất là ngày ta vỡ tan
Người ngồi [C] khóc còn người đang trách ai?
Ngày tháng [Dm] ấy mình rời bỏ nhau trong đêm mưa [F] buồn
3. Vì tình [Am] yêu đã lỡ một nhịp thì phải nhường lại cho người đến sau
Khi [C] anh chỉ còn một nhịp, anh chỉ muốn thở hết những nỗi đau
Anh [Dm] không tin vào định mệnh, anh tin vào ngày mai
Nếu anh không [F] thể làm điều gì nữa thì chắc là anh sai
Và em nên [Am] nhớ tình yêu không thể đếm bằng ngày không em
Đó là tất [C] cả những gì đọng lại sau nhưng đêm dài buồn không tên
Đến khi cảm [Dm] xúc thấu được mình đã trải qua quá nhiều lần tổn thương
Chiếc gương ấy sẽ [F] xóa được hình bóng ai đã khiến lòng mình vấn vương
4. Dù [Am] sai, dù đúng tất cả cũng không quan trọng
Vì người đi, người [C] đến, người ở lại vì hiểu nhau
Thì ngày em buồn [Dm] nhất, anh sẽ đứng lại dù trời có mưa
Và anh muốn [F] hỏi tất cả chuyện buồn em đã cất chưa
Bình yên là [Am] lúc anh cùng nhìn lại, nở một nụ cười cho dù đớn đau
Bình yên là [C] lúc có người tồn tại, luôn nằm phía sau
Tình yêu đẹp [Dm] nhất khi lòng thù hận em cần vứt đi
Tình yêu chỉ [F] đến sau những mảnh vụn bất kể ghép lại, lau nhẹ ướt mi
ĐK:
Sài Gòn buồn [Am] quá em ơi, em ơi em giờ đang ở [C] đâu?
Sài Gòn buồn [Dm] quá em ơi, em ơi lạc nhau xem như mất [F] nhau!
Người vội [Am bước và người đang đứng sau
Cần một điều [C] ước để vượt qua nỗi đau
Dù phút [Dm] chốc Sài Gòn vẫn vui, sao anh mãi [F] buồn?
Sài Gòn những [Am] tháng năm sau anh không, không còn em nữa [C] đâu
Giận rồi người [Dm] cũng xa nhau, quên nhau, không còn nghĩ đến [F] nhau
Ngày buồn [Am] nhất là ngày ta vỡ tan
Người ngồi [C] khóc còn người đang trách ai?
Ngày tháng [Dm] ấy mình rời bỏ nhau trong đêm mưa [F] buồn
01. Đà Nẵng dáng xưa - Anh Tài Huỳnh
05. Lên chốn thành đô - Hoàng Sơn Giang
06. Anh quá nhu nhược - An Lock
07. Ngàn năm vẫn đợi 2 - Nhạc Ngoại
08. Đêm không cùng - Từ Công Phụng
09. Chưa một lần yêu - Nguyên Bích
10. Kém trí nhớ - Hamlet Trương
12. Mùi hương dạ lý - Hoàng Phương
13. Ngày không em - Nguyễn Đình Chương
14. Bước công viên - Nguyễn Phước Tố
17. Bình ca 10 (Ngày sẽ tới) - Phạm Duy
18. Rồi mai tôi đi - Kiều Tấn Minh
19. Bởi tin lời thề - Thái Khang
20. Mưa nhớ - Trần Văn Tuấn Long
21. Trái tim hồi sinh - Ngọc Anh
22. Câu hỏi dành cho anh - Nguyên Chấn Phong
23. Chỉ có anh trong trái tim em (There’s only you in my heart ) - Anita Mui
25. Đồng tiền sai khiến - Trương Khải Minh
26. Tình ca người xa xứ - Hoàng Thanh Tâm
27. Giờ là lúc để quay về nhà - Hứa Kim Tuyền
