Hoài vọng mẹ

1. Ta đi [Em] qua ,những con đường bụi mờ,
Phố xá thênh [D] thang, khi đời còn rực [Em] rỡ.
Ngày thịnh [Em] vượng, người chen vai kề [Am] vai,
Khi tay [D] trắng, chẳng thấy ai còn [Em] lại.

2. Bao cuộc [Em] tình, thoáng qua như giấc mơ,
Lời thề [D] hứa, gió cuốn về [Em] phương xa.
Có tình [Am] sâu, nhưng rồi cũng tan [Em] vỡ,
Còn trong [D] tim, vết sẹo chẳng phai [Em] nhòa.

TĐK: Người đổi [Em] thay, như mây chiều lạc [G] gió,
Lúc nồng [D] nàn, rồi lại hóa hững [Em] hờ.
Ta giữa [C] đời, say men tình lữ [Am] khách,
Hỏi nhân [D] gian, còn lại chi sau [B7] cùng?

ĐK: Kẻ phong [Em] trần một đời lang [C] thang,
Giữa hồng [D] trần, vui buồn chồng [Em] chất.
Bao yêu [C] ghét, bao giận hờn trôi [G] qua,
Còn lại [Am] gì ngoài vết thương xót [B7] xa?

Kẻ phong [Em] trần, ngẩng đầu cười [C] ngạo,
Giọt lệ [D] rơi hòa khói sương mờ [Em] ảo.
Hỏi nhân [C] gian – được mất ngần ấy [G] năm,
Cuối cùng [Am] ta, còn [B7] được chi ngoài trăm vết [Em] phong trần?

2. Bao cuộc [Em] tình, thoáng qua như giấc mơ,
Lời thề [D] hứa, gió cuốn về [Em] phương xa.
Có tình [Am] sâu, nhưng rồi cũng tan [Em] vỡ,
Còn trong [D] tim, vết sẹo chẳng phai [Em] nhòa.

Bridge; Người vây [G] quanh khi ta còn danh vọng,
Người quay [D] lưng khi bão tố ghé [Em] về.
Một trái [C] tim lang thang tìm hơi ấm,
Giữa muôn [Am] đời, chẳng biết đâu bến [B7] bờ.

ĐK: Kẻ phong [Em] trần một đời lang [C] thang,
Giữa hồng [D] trần, vui buồn chồng [Em] chất.
Bao yêu [C] ghét, bao giận hờn trôi [G] qua,
Còn lại [Am] gì ngoài vết thương xót [B7] xa?

Kẻ phong [Em] trần, ngẩng đầu cười [C] ngạo,
Giọt lệ [D] rơi hòa khói sương mờ [Em] ảo.
Hỏi nhân [C] gian – được mất ngần ấy [G] năm,
Cuối cùng [Am] ta, còn [B7] được chi ngoài trăm vết [Em] phong trần?


------------------------------