Hoài vọng mẹ

1. Từ miền biên [D] giới, viết [Bm] thư gửi trao một [A7] người.
Đầu thư hỏi [Dm] thăm, sau [C#] là tính chuyện trăm [A] năm. [D7]
Đường xa vạn [G] lý biết [Bm] người nhận được thư [A] không?
Ngóng [D] chờ để rồi sang [Em] đông, anh mới [A] nhận được thư hồi [F#m] đáp. [A7]

2. Vài lời thương [D] mến, gửi [Bm] em giữa nơi biên [A7] thùy.
Tình em vẫn [Dm] ghi, mong [C#] chờ giữa mùa chia [A] ly. [D7]
Tình thư ngỏ [G] ý, biết [Bm] rằng người còn xa [A] xăm.
Vẫn [D] trọn lời thề trăm [Em] năm, anh sẽ [A7] về chung kết trầu [D] cau.

ĐK: Tiền đồn xa [D] xôi, Xuân [G] về hoa nở nơi [A] nơi.
Nhưng em [Em] ơi, trong [G] lòng thiếu vắng một [F#m] người. [A7]
Anh gác ven [D] rừng, từng [F#m] đàn chim én bay [Em] qua.
Báo [A] tin mùa cũ phôi [F#m] pha, Xuân sẽ [A7] về tô thắm tình [D] ta.

3. Trọn tình đôi [D] lứa, hứa [Bm] yêu đến khi bạc [A7] đầu.
Tình yêu khắc [G] sâu, đôi [C#] đầu ước hẹn trao [A] nhau.
Thời gian lạnh [G] giá, chẳng [Bm] làm nhạt tình đôi [A] ta.
Hết [D] rồi những ngày chia [Em] xa, giây phút [A7] này tay nắm bàn [D] tay.


------------------------------