1. Đêm lạnh [Dm] vắng! Tiếng kêu côn trùng như [Gm] nghẹn đắng
Căn nhà [C] trống để cho gió lùa thêm [F] mênh mông
Đèn mờ leo [Gm] lét soi, bóng ai chập chờn như [C] vỡ đôi
Đêm vẫn bơ [A7] vơ! Cố nhân ơi người vẫn [Dm] mong chờ! [A7][Dm]
2. Mưa lạnh [Dm] lẽo! Nhớ nhung buông hờ như [Gm] chẳng neo
Ai ngồi [C] nhớ! Mắt môi u sầu thêm [F] ngẩn ngơ
Vì lời ai [Gm] hứa nên, cố nhân ơi một đời ta [C] chẳng quên!
Năm tháng phai [A7] phôi, lời hứa xưa chắc có [Dm] lâu bền?! [Gm][Dm]
ĐK: Khi ai đưa chân [Bb] đi trong tiếng mưa [A7] rơi mang đầy [Dm] tuyệt vọng
Mưa ơi gieo [Gm] mãi chi mầm [A7] mống những [Dm] ưu phiền
Để buồn đảo [C] điên Dỗi hờn khó [Bb] quên!
Một bước chia [A7] ly, vạn nẻo ưu [Dm] phiền [A7][Dm]
1. Đêm dài [Dm] lắm! Bóng ta riêng một mình [Gm] ta ngắm
Trăng già [C] tháng chở theo nỗi lòng đi [F] lang thang
Đường tình qua [Gm] mấy sông vẫn chưa bắc cầu nên [C] đứng trông
Đò cũng chưa [A7] sang, héo hon cô phụ ngóng [Dm] tin chồng [A7][Dm]