1. Mây úa che trăng [Dm] sầu, riêng ta một [A7] mình một bóng đêm [Dm] thâu
Nghe ái ân phai [A7] mờ, cô đơn tận [D7] cùng sầu úa bơ [Gm] vơ
Tình là tình [A7] lỡ! Người là người [Bb] nhớ!
Duyên xưa phai [A7] phôi người cũng [Dm] hững hờ [Gm][Dm]
2. Mang nhớ nhung vơi [Dm] đầy, ôi ! sao lạnh [A7] lùng cơn gió đêm [Dm] nay
Thêm xác xơ hao [A7] gầy, yêu thương mỏi [D7] mòn sầu úa trên [Gm] tay
Tình về hai [A7] lối, lòng người gian [Bb] dối
Qua trăm đắng [A7] cay nào thấu tình [Dm] đời [Gm][Dm]
ĐK: Khi đau thương dâng [Dm] lên mắt mi [A7] ai màu cay [Dm] đắng
Ta như con thiêu [Bb] thân héo hon cùng [A7] năm tháng
Nẻo đường ta [Edim] đi, đều là phân [Bb] ly, biết đắng, biết [A7] cay, biết để làm [Dm] gì!
3. Duyên héo duyên không [Dm] màu, yêu đương chỉ [A7] là một mớ thương [Dm] đau
Nhân thế sao hững [A7] hờ! vô tư dành [D7] phần ngang trái cho [Gm] nhau
Tình đời chua [A7] chát! Lòng này vỡ [Bb] nát!
Ai dâng cho [A7] ta một chén lệ [Dm] sầu [Gm][Am]