Hoài vọng mẹ

1. [Em] Bao người đi qua đời anh, giờ đây có mấy [A] ai ở lại bên anh.
[D] Sao chỉ hình bóng em, vẫn mãi trong tim [G] anh chẳng thể phai [B7] mờ?
[E] Tiếng yêu kia chưa kịp [E7] trao, gió vội [Am] cuốn bay xa thật rồi.
Nếu mai [C] này đời ta phải xa cách [B7] nhau, chẳng biết tìm [E] đâu.

2. [Em] Lá thư xưa đã úa màu, giờ chữ yêu đã [A] phai theo thời gian.
[D] Lời hẹn ước ngày xưa ấy, giờ [G] mịt mờ sương giăng [B7] lối.
[E] Giờ còn lại những nỗi [E7] nhớ kia, đang [Am] dần trôi xa thật rồi.
Nếu mai [C] đây đời ta lại xa cách [B7] nhau, chẳng biết tìm [E] đâu.

ĐK: Đợi [Em] em đến khi tim [A] héo hon, em cứ xem [C] nhau như [Bm] chưa từng [Em] quen.
Đợi [Em] em đến khi môi [A] rét run, em cứ [C] như băng [D] lặng im [G] trôi mãi [B7].
Đợi [Em] em đến khi lá [A] cuối thu, em cứ xem [C] như ta [Bm] chưa từng [Em] yêu.
Đợi [Em] em đến hoa kia [A] phai tàn, em cứ như [C] chim không [D] còn ngân [G] ca [B7].

Tìm [E] trong đêm lẽ loi, chờ [Am] mãi bóng em xa.
[D] Chờ cho đến kiếp sau, chờ [G] mãi thôi. [B7]
Tìm [E] trong cơn mơ say, một [Am] bóng dáng xa rồi.
[C] Tìm hoài một cánh [B7] hoa nơi [Em] nào…

[C] Tìm hoài một cánh [B7] hoa… đã… [Em] tàn…


------------------------------