2. Ngày ta quay lưng giấu đi giọt [C] buồn trên khóe mi
Cảm giác tiếc nuối bủa vây mà [Am7] chẳng thể nói câu gì
Chỉ muốn ký ức kia không tồn [Dm7] tại để vơi đi mệt nhoài
Vì những tổn thương anh [G] mang thật nặng đôi vai.
T-ĐK:
Từng ngọt ngào nào mà [C] ta đã qua, đã khao khát mong chờ
Còn chuyện buồn này anh [Am7] sẽ phải quên phải đau đến bao giờ
Giấu những tiếng yêu nơi thật [Dm7] sâu ánh mắt
Nghe thời gian tích tắc lặng lẽ [G] trôi.
Còn lại điều gì quẩn [C] quanh với bao nhiêu suy nghĩ trong đầu
Dặn lòng mình sẽ phải [Am7] quên hết đi cớ sao mãi u sầu
Thế giới ấy sao nỡ bỏ [Dm7] rơi đôi ta, nghe mùa thu đi qua
Mình rời [G] xa.
ĐK:
Anh biết tất cả cũng đã lỡ [C] rồi
Anh biết những xót xa kia sẽ [Am7] mang nước mắt nhòe đôi môi
Những thứ quý giá không còn trong [Dm7] đời lúc đôi ta xa rời
Vì sao chọn [G] cách hai người hai nơi.
Từng ngỡ tất cả để rồi vỡ [C] òa
Nhìn ngắm rất rõ yêu thương đôi [Am7] ta hôm nay đã trôi xa
Đổi lấy những ấm áp ở trong [Dm7] lòng với đêm dài vô vọng
Mộng mơ nhiều [F] thứ trên đời để một ngày [G] có cũng bằng không.
2. Ngày ta quay lưng giấu đi giọt [C] buồn trên khóe mi
Cảm giác tiếc nuối bủa vây mà [Am7] chẳng thể nói câu gì
Chỉ muốn ký ức kia không tồn [Dm7] tại để vơi đi mệt nhoài
Vì những tổn thương anh [G] mang thật nặng đôi vai.
T-ĐK:
Từng ngọt ngào nào mà [C] ta đã qua, đã khao khát mong chờ
Còn chuyện buồn này anh [Am7] sẽ phải quên phải đau đến bao giờ
Giấu những tiếng yêu nơi thật [Dm7] sâu ánh mắt
Nghe thời gian tích tắc lặng lẽ [G] trôi.
Còn lại điều gì quẩn [C] quanh với bao nhiêu suy nghĩ trong đầu
Dặn lòng mình sẽ phải [Am7] quên hết đi cớ sao mãi u sầu
Thế giới ấy sao nỡ bỏ [Dm7] rơi đôi ta, nghe mùa thu đi qua
Mình rời [G] xa.
ĐK:
Anh biết tất cả cũng đã lỡ [C] rồi
Anh biết những xót xa kia sẽ [Am7] mang nước mắt nhòe đôi môi
Những thứ quý giá không còn trong [Dm7] đời lúc đôi ta xa rời
Vì sao chọn [G] cách hai người hai nơi.
Từng ngỡ tất cả để rồi vỡ [C] òa
Nhìn ngắm rất rõ yêu thương đôi [Am7] ta hôm nay đã trôi xa
Đổi lấy những ấm áp ở trong [Dm7] lòng với đêm dài vô vọng
Mộng mơ nhiều [F] thứ trên đời để một ngày [G] có cũng bằng không.
ĐK:
Anh biết tất cả cũng đã lỡ [C] rồi
Anh biết những xót xa kia sẽ [Am7] mang nước mắt nhòe đôi môi
Những thứ quý giá không còn trong [Dm7] đời lúc đôi ta xa rời
Vì sao chọn [G] cách hai người hai nơi.
Từng ngỡ tất cả để rồi vỡ [C] òa
Nhìn ngắm rất rõ yêu thương đôi [Am7] ta hôm nay đã trôi xa
Đổi lấy những ấm áp ở trong [Dm7] lòng với đêm dài vô vọng
Mộng mơ nhiều [F] thứ trên đời để một ngày [G] có cũng bằng không.