1. Giữa đời sương [Dm] gió mình em như đóa hoa [G] hồng
Bỏ mặc dòng [Gm] trôi đường hương quá [Dm] lạnh lùng
Người từng nâng [A] niu bên hương lửa [Bb] ấm
Mà giờ trời [G] Đông mang ra hong tình [A] thắm, mắt buồn [A7] xa xăm.
2. Nhụy tàn hương [Dm] vẫn còn tươi giữa dòng [G] đời
Mà lòng hằng [Gm] mong đẹp đôi giữa xuân [Dm] ngời
Rồi buồn thương [A] thay cho thân phận [Bb] đó
Là một nụ hoa [G] hương đi cùng [A7] gió, mặc số duyên [Dm] đưa đò [G][Dm]
ĐK: [Dm] Trách sao người lại [G] nỡ, [Dm] dỡ dang bao vần [A] thơ
Trót thương một lần [G] rồi, để cuộc tình phai [Dm] phôi
[Dm] Ôi nhân sinh vạn [G] kiếp, [Dm] hẩm hiu một đời [A] hoa
Xót thương cho phận[Gm] đàn bà, như [A] là hạt mưa [Dm] sa [G][Dm]
3. Hạt vô giếng [Dm] nước phủi phui kiếp [G] má hồng
Còn phận vô [Gm] duyên hạt tan tác giữa [Dm] đồng
Để rồi thân [A] em hương bay lạc [Bb] lối
Nhục nhằn tàn [G] phai xuân xanh mỗi [A7] tối, còn nói sao [Dm] nên lời