Verse1
[Em] Hồng trần mịt mùng bước chân ai,
[D] Ánh trăng lặng nghiêng [Em giữa tháng năm.
Gió sầu hoà tiếng [Am] bi ai vắng,
Bóng ai qua ngõ, mây [Em] phủ non xa.
Trăm năm một kiếp [G] mây trôi lạnh,
Bể dâu đổi sắc, phận [Em] người mong manh.
Lời xưa nhạt phai [Am] theo sương gió,
[D] Tơ duyên tàn rụng [Em] bến phong trần.
Chorus 1
[Em] Ơi… trong nhân thế, mấy ai vui,
[Am] Gió mưa dâu bể [Em] phủ non ngàn
Thời gian gạn lấy [Am] dòng thương nhớ,
Tỉnh [D] giấc chiêm bao… bóng đã [Em] phai.
[Em] [Am] [Em] [Bm] [C] [D] [Em]
Verse 2
[Em] Lệ thấm canh khuya nhìn trăng lạc,
[D] Hoa xưa rụng trắng [Em] lối hoang vu.
Mây sầu lờ lững [Am] giữ hồn xưa,
Ai [D] sang bến cũ, gửi [Em] tơ vương?
Phận mong manh như mây [G] tan cuối gió,
Ân [D] tình đong đếm [Em] mấy cho vừa?
Xin giữ một niềm [Am] không vụn vỡ,
Giữa [D] cõi tang thương, vẫn còn [Em] vương.
Chorus 2
[Em] Ơi… trong nhân thế, mấy ai vui,
[Am] Gió mưa dâu bể [Em] phủ non ngàn
Một khúc ly ca [Am] còn vọng mãi,
Người [D] đi… trăng lạnh… gió muôn [Em] nơi.
[Em] [Am] [Em] [Bm] [C] [D] [Em]