Hoài vọng mẹ

Intro: [Dm]-[Bb][Am]-[Gm][A]-[Dm][Dm]-[Gm][A][Dm]-[Dm][Gm]-[A][Dm]

1. Ta đập vỡ cây [Dm] đàn, giận mình lỡ bước
Giận cả lời thề, giận con nước trôi [Gm] nhanh
Em đi [C] rồi, tình tựa [F] khói mong manh
Để phím sầu [A] này, héo hắt giữa đêm [Dm] canh

2. Đàn từng gảy [Dm] khúc tương phùng êm ái
Nay chỉ còn là, mảnh vụn của chia [Gm] phôi
Em bảo học [C] đàn, dệt mộng ước [F] sum vầy
Ta dấn [A] thân, sương gió nhuộm thân [Dm] gầy

TĐK: Ngỡ pháo hồng [Dm] tươi, ngờ đâutan mộng [Bb] cũ
Tiễn bước người[C] đi buốt giá một hồn [Dm] hoang

ĐK: Vỡ nát [Dm] rồi những cung tơ [Gm] lỗi nhịp
Đắng cay [C] này biết gửi lại cho [F] ai?
Em bước lên [Dm] cao, dệt gấm thêu[C] hoa
Ta ôm đàn [A] gãy, lệ nhòa bóng trăng [Dm] tà

Em say [Dm] đắm, bên bậc thầy danh [Bb] sĩ
Quên mất [C] rồi, kẻ nghệ sĩ bần [F] hàn
Tiếng đàn ta [Dm] học, nay thành khúc đa [C] đoan
Đập vỡ một [A] đời cho dứt nợ trần [Dm] gian

3. Mảnh gỗ vô [Dm] tri, gánh sầu vương nặng trĩu
Dây đứt ngang [C] đời, như duyên kiếp dở [Dm] dang
Người say nệm [Bb] gấm, ta gối mộng hoang [C] đường
Tiếng vỡ vang [A] trời, hay tiếng nấc đoạn [Dm] trường

Hỏi [Dm] thăm xóm nhỏ đường xưa
Tin em vương [Bb] giả, nắng thưa nhạt [F] màu
Chồng [Dm] danh rạng rỡ lầu [C] cao
Ta về [A] chuốc lấy nỗi đau lỡ [Dm] làng

Tay [Dm] ta nâng mảnh gỗ sầu
Đập tan ký [Bb] ức, bạc đầu vì [F] yêu
Em [Dm] giờ rực rỡ gấm [C] thêu
Ta về ôm [Am] lấynhững chiều không [Dm] em

ĐK: Vỡ tan [Dm] đi tiếng đàn xưa lỗi [Gm] nhịp
Lỡ duyên [C] rồi chẳng thể kịp chung [F] đôi
Yêu em [Dm] là khúc hát mãi đơn [C] côi
Ta đập vỡ [A] đàn để chôn chặt một đời lầm lỡ

Outro: Người [A] ơi! Tình ơi
Vỡ [Dm] tan… tiếng đàn ngày [Bb] xưa
Lỡ một cung [A] đàn lỡ cả một [Dm] đời


------------------------------