Em theo người về cuối [Dm] nẻo hoang vu
Áo lụa bay phai dấu [Gm] hẹn mịt mù
Đồng chiều nghiêng bóng hàng [C] cau anh đứng trông mây bạc [F] màu
Nghe hồn như rụng [A7] theo lá mùa thu.
Em đi rồi như gió qua [Dm] tim
Mắt ngày xưa giờ biết đâu [Gm] tìm
Trên phố đông người chen [F] lối
Anh lặng nghe sầu buồn vào [A7] tối
Một mình trong tiếng guốc xa [Dm] xôi.
Có con đường lặng [Bb] gió [Gm]
Gót chân em dẫm [Dm] mềm
Hoa vàng bên hiên [Bb] nở [Gm]
Tím cả chiều heo [A7] may.
Em đi qua đời [Bb] vắng [Gm]
Như sương tan cuối [Dm] ngày
Anh gom tình dĩ [Bb] vãng [A7]
Giữ hoài chẳng phôi [Dm] phai.
([Dm] Nghe tiếng mưa rơi như khóc trong lòng
[Gm] Anh hỏi gió, gió còn thương nhớ
[Bb] Anh hỏi trăng còn nhớ nhung [C] chi
Rằng người [Dm] xa có [A7] nghĩ về anh không?)
Có con đường lặng [Bb] gió [Gm]
Gót chân em dẫm [Dm] mềm
Chiều buồn rơi nức [Bb] nở
Gọi [Gm] thầm anh nhớ [A7] em.
Người về qua lối [Bb] cũ [Gm]
Tiếng guốc chạm thời [Dm] gian
Lối về xưa khép [Bb] nhẹ
Còn [A7] vọng lên tiếng [Dm] đàn.
[Dm] Mưa thôi rơi mà lòng chưa thôi [Bb] nhớ
[Gm] Bến sông xưa còn đợi người đi [Dm] xa
[Gm] Một chiều nào nếu em về [Bb] qua đó
Hãy dừng [A7] chân nghe tiếng đàn ngân [Dm] nga.
[Bb] Ơ… ơ…
[Gm] Chiều rơi nức [A7] nở
Gọi thầm anh nhớ [Dm] em.