Hoài vọng mẹ

1. [Em] Đêm khuya ngồi lặng góc quán một mình ta với ly cay [B7] nồng
Em xa rồi còn chi nữa chỉ còn ta bóng tối mênh [Em] mông
Bao yêu thương ngày xưa ấy giờ còn vang thoáng như giấc [Am] mơ
Ta nâng ly mà quên [B7] được thì vì sao lệ vẫn còn [Em] rơi.

Tưởng rằng say quên nỗi [Am] đau [D]
Ngờ đâu thêm nhớ em [G] nhiều [C]
Một lần thương đã khắc [Am] sâu
Cả đời [D] ta khó quên [B7] được.

ĐK:
Càng say càng nhớ em [Em] thôi
Càng say càng thấy bóng em trong [Am] đời
Men cay trắng [D] xóa hình em
Chỉ làm tim thêm buốt thêm [G] sầu. [B7]

Càng say càng thấy không [Em] quên
Càng say càng nhớ phút giây dịu [Am] hiền
Dù ta chẳng [D] thể bên nhau
Vẫn [B7] còn yêu em suốt kiếp [Em] sau.

2. [Em] Trăng soi đường dài hun hút người về đâu khuất xa mịt [B7] mùng
Ta nghiêng ly tìm quên lãng nào ngờ thêm nhớ thương vô [Em] cùng
Những câu ca ngày ta hát giờ còn vang giữa đêm cô [Am] liêu
Bao nhiêu men càng thêm [B7] đắng càng ngập trong nỗi nhớ người [Em] yêu.

Tưởng rằng say quên tháng [Am] năm [D]
Ngờ đâu thương nhớ tràn [G] đầy [C]
Một lần trao ánh mắt [Am] xưa
Một đời vương vấn không [B7] rời.

ĐK:
Càng say càng nhớ em [Em] thôi
Càng say càng thấy bóng em trong [Am] đời
Men cay trắng [D] xóa hình em
Chỉ làm tim thêm buốt thêm [G] sầu. [B7]

Càng say càng thấy không [Em] quên
Càng say càng nhớ phút giây dịu [Am] hiền
Dù ta chẳng [D] thể bên nhau
Vẫn [B7] còn yêu em suốt kiếp [Em] sau.

* [Am] Nếu một mai ta gặp lại [Em] xin mỉm cười như chưa chia xa
[Am] Dẫu tình yêu dang dở quá nhưng trong [C] ta vẫn sáng trăng [B7] hoa.

Rót thêm cho cạn men cay
Mà vì sao nhớ [Em] thương chẳng phai
Càng say càng [Am] nhớ một đời
Càng [B7] say lại chẳng quên [Em] người.


------------------------------