2. Còn nhớ gì [Em] không, lòng người nỡ bạc như [A] vôi
Tựa cánh bèo [D] trôi, người [Bm] ơi anh đau lắm [Em] rồi
Trách mình còn [D] thương, trách lòng còn [C] vương
Khói sương mịt [D] mù biết [Bm] tìm em nơi [Em] đâu.
ĐK:
Câu hẹn câu [Em] hứa sao đành quên lời thề thủy [Bm] chung sao đành quên
Bên anh em [A] buồn, bên người em có vui [Em] không?
Mà người nỡ [A] đi bỏ [D] anh không trở [D] về
Bờ đê bến [Bm] đò bây giờ anh còn chờ [Em] ai?
Dây trầu ai [Em] cắt ra làm đôi bờ rào luống [Bm] cau anh lẻ loi
Thương cho thân [A] mình duyên tình dang dở từ [Em] đây
Đành hẹn kiếp [A] sau, còn [D] duyên ta gặp [G] lại
Riêng anh kiếp [D] này u [Bm] buồn úa màu sầu [Em] đâu.