ĐK
[Am] Trôi qua bao lần ngây [Am] dại vội tan mau
[C] Rơi đâu ánh nguyệt tà bối [C] rối cả trời [Dm] khuya
[C] Hợp tan biết đâu được chữ [Am] ngờ
Phà sương khói [Em] bay chuyện có ngờ vào dĩ [Em7] vãng.
[Am] Cho phôi phai lời tâm [Am] tình ngày mai sau
[C] Men say ái tình sợ lắm [C] lúc đi vào [Dm] khuya
[C] Vì sao nhớ thương đến một [Am] người
Thời gian chỉ [Em] như một giấc nồng để đêm [Am] trông.
2. Chồng [Am] chất những u sầu hồng tan vỡ [Am] giấc
Tôi bước [Dm] đi con [C] phố càng thêm u [Am] sầu
Lửa thiêu lòng [C] ta như đốt hoài chẳng thấy [Am] nguôi
Dẫu rằng chẳng [C] thể chung bước đường chung cả [C] trí
Tuyệt vọng làm [G] sao có tự tình gì đâu [G] hỡi
Tê tái cơn mưa [Em] nào lúc ngậm ngùi lúc xót [Am] xa.