2. Cuối con [Am] đường lặng thầm mình [C] anh bước đi
Từng cơn [F] gió rét căm bờ [C] vai
Giờ đây [F] em đang cùng ai chắc yên [Em] vui tháng năm [Am] dài
Chắc không [Dm] hay anh [G] vẫn chưa quên [C] người.
ĐK:
Từng cơn [Am] gió quá rét mướt ôm ấp đôi [Em] vai mỏi mòn
Làm anh [F] nhớ lúc [G] em còn ở [C] bên
Cầm bàn [Dm] tay của anh đặt lên [Am] má em hồng
Tự tim [F] anh trao lên một hơi [E7] ấm.
Ở nơi [Am] ấy có gió rét nhưng chắc em [Em] không thấy buồn
Vì em [F] đã có [G] ai cùng ở [C] bên
Còn mình [Dm] anh ở đây cùng con [Am] phố không người
Chợt lệ [F] rơi ướt [E] đôi bờ [Am] mi.